“Mẹ, con không có tiết học buổi chiều nên mới về nhà.” Quan Tuyền kéo tay áo của Đường Hiểu Phân, nói nhỏ.
“Không có tiết học à, vậy thì tốt. Mẹ cứ tưởng con trốn học đấy chứ. Phải học hành cho tử tế vào, bố con thì chẳng nên cơm cháo gì. Mẹ đây chỉ trông mong vào con học giỏi, sau này đỗ đạt thôi.” Đường Hiểu Phân vỗ lên vai Quan Tuyền.
“Quan Tuyền, sao cô không nói xem mình đến chỗ tôi làm gì? Hay là không dám nói?” Bốp một cái, Quan Niệm bất ngờ tát cho Quan Tuyền một cái.
Quan Tuyền không hề phòng bị, hứng trọncái tát vang dội.
Coi như lấy chút lãi vậy.
“Quan Niệm! Mày điên rồi à? Nó là em gái mày đấy!” Quan Hành Sùng làm bảo vệ ở khu dân cư, vừa về tới đã thấy Quan Niệm tát Quan Tuyền.
Ông ta lập tức xông tới định đánh trả. Không ngờ tay vừa giơ lên đã bị Quan Niệm chụp lấy, sức tay con bé này sao mà mạnh đến thế, ông ta vùng vẫy mãi vẫn không thoát ra được.
“Bố, từ bé bố với mẹ đã thiên vị Quan Tuyền. Chiều nay nó chạy đến chỗ con rồi lên giường với bạn trai con. Sao bố mẹ không đánh nó đi?” Quan Niệm giả vờ ấm ức nói.
“Sao mà giống được, mày có phải là con ruột của tao đâu.” Đường Hiểu Phân vừa nói xong đã vội đưa tay bịt miệng. Sao bà ta lại lỡ miệng nói ra mất rồi. Chuyện này họ đã giấu Quan Niệm hơn hai mươi năm.
“Mẹ, mẹ vừa nói gì?” Quan Niệm ngạc nhiên hỏi lại.
“Có gì mà không thể nói? Mày là đứa trẻ bọn tao nhận nuôi. Chỉ có Quan Tuyền mới là con ruột bọn tao.” Quan Hành Sùng thấy cũng không giấu nổi nữa, dứt khoát nói thẳng.
“Đúng thế, hồi đó không có con, nghe nói nhận nuôi một đứa thì dễ có con hơn. Không ngờ sau khi nhận nuôi mày, năm thứ hai tao liền mang thai Tuyền Tuyền. Giờ mày cũng chẳng còn giá trị gì nữa. Nói cho mày biết cũng không sao.” Đường Hiểu Phân hoàn toàn không sợ hãi mà đáp lại.
“Vậy sao? Vậy ông bà nói xem bố mẹ ruột của tôi là ai?” Quan Niệm lạnh lùng cười, vẫn nắm chặt tay Quan Hành Sùng không buông.
“Quan Niệm, mày buông tay ra, nhanh lên! Tao đau tay quá... ái da...” Quan Hành Sùng kêu rên vì đau.
Xấu hổ thật, một người đàn ông như ông ta mà không thể thoát nổi khỏi tay con bé này, còn bị nó bóp đến đau cả cổ tay.
“Mày mau thả chồng tao ra! Dù gì mày cũng là người của nhà họ Quan. Dù chỉ là con nuôi, mày cũng phải gọi ông ấy một tiếng bác Cả, gọi tao một tiếng bác gái Cả chứ!” Đường Hiểu Phân định gỡ tay Quan Niệm ra nhưng không thành.
Quan Niệm chỉ nhân cơ hội này khiến Quan Hành Sùng chịu chút đau đớn chứ không thực sự muốn biết cha mẹ ruột mình là ai. Dù sao thì ở kiếp trước, cô cũng đã biết rõ.
Kiếp trước, cha mẹ ruột cô vì cứu cô mà chết. Sau đó cô đưa Quan Đồng về bên mình để bảo vệ. Nhưng đến tận lúc chết, cô cũng chưa từng gặp được Quan Đồng. Đám cấp dưới tốt của cô ở kiếp trước... ha ha ha...
Nhưng từ khi Quan Tuyền học cấp hai, cô ta đã không muốn ngủ cùng Quan Niệm. Đường Hiểu Phân nuông chiều con gái ruột, liền đuổi Quan Niệm sang ở tại nhà nghỉ Hạnh Phúc mà bà ta mở.
Bạn nghĩ bà ta cho Quan Niệm ở phòng khách ư? Không, nghĩ nhiều rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)