“Ừ, con ngoan. Đừng khóc. Nói cho bố nghe, có ai bắt nạt con không? Là Quan lão Đại đúng không! Bố đến xử lý ông ta ngay bây giờ!” Giọng Quan Thiệu Vân vô cùng thân thiết, như thể ông đã luyện tập câu nói này hàng nghìn lần trong đầu.
“Bố, không ai bắt nạt con cả. Mai con còn phải đi làm, con nghỉ sớm đây. Con chỉ muốn hỏi bố và mẹ ngày kia có rảnh không ạ? Chúng ta gặp nhau một lát.” Quan Niệm cố kéo lý trí trở lại, ngăn bản thân khỏi việc lập tức lái xe đi tìm ông Quan và bà Quan.
Hiện giờ cô chẳng có tài sản gì, công việc này rất quan trọng đối với cô. Dù ba mươi nghìn không mua được nhiều hàng hóa vật tư nhưng có còn hơn không.
Trong những năm tận thế, để sống sót, con người có thể vì một ổ bánh mì, một bát gạo mốc mà đánh nhau sống chết.
Ba mươi nghìn... có thể mua bao nhiêu gạo nhỉ...
Cô không muốn sống lại những ngày không có cơm, không có thịt ăn, không có lấy một bộ quần áo sạch để mặc...
“Ngày kia à, dĩ nhiên là rảnh rồi. Niệm Niệm chỉ cần tìm bố, lúc nào bố cũng rảnh để gặp con.” Quan Thiệu Vân lập tức cho cô một câu trả lời chắc chắn.
“Vậy được, trưa ngày kia con sẽ đến tìm bố mẹ. Con sẽ thêm bạn bè với bố trên WeChat, bố gửi con định vị nhé.” Lúc này Quan Niệm mới nhận ra, hóa ra cô chưa hề kết bạn với bố trên ứng dụng.
“Được, được, được.” Quan Thiệu Vân đáp liền ba tiếng, không nỡ cúp máy. Cuối cùng vẫn là Quan Niệm chủ động cúp trước, kết thúc cuộc điện thoại đơn giản ấy.
Quan Niệm vừa ăn đồ ăn giao đến, vừa xử lý công việc tồn đọng từ ban ngày. Đã lâu rồi cô không có những ngày tăng ca một mình như thế này ở nhà.
Cuộc sống như thế này tuy bận rộn nhưng lại rất yên ổn. Không cần phải lo nghĩ bữa sau ăn gì, chỗ này có an toàn không, có bị xác sống tấn công hay không.
Hôm sau, Quan Niệm dậy sớm, trang điểm nhanh rồi vội vàng đến công ty. Cô lái xe tới quán ăn sáng dưới toà nhà văn phòng để mua bữa sáng, vừa đi vừa ăn. Nhân lúc chờ thang máy, cô cũng giải quyết xong bữa sáng.
“Chị Niệm, chị đúng là canh giờ chuẩn thật. Còn một phút nữa là muộn rồi đấy.” Cô lễ tân nói với Quan Niệm.
Đơn xin nghỉ việc cô đã viết từ lâu, chỉ đợi hết giờ để nộp cho sếp.
“Giám đốc Huy, tháng sau tôi sẽ không làm nữa. Gia đình xảy ra biến cố lớn.” Quan Niệm nói thật, chuyện của cô quả thực cũng coi là biến cố lớn rồi.
“Đang làm tốt như vậy, sao đột nhiên lại nghỉ việc?” Quan Niệm là một nhân vật chủ chốt trong công ty, giám đốc Huy có phần tiếc nuối khi cô xin nghỉ.
“Tiểu Tĩnh dưới quyền tôi làm việc khá ổn. Cô ấy theo tôi đã một năm rồi. Những việc tôi từng làm, chín phần mười cô ấy đều có thể đảm đương.” Quan Niệm cố gắng đề cử Tiểu Tĩnh thay thế vị trí của mình.
Tiểu Tĩnh là nhân tài đa năng mà cô đã đào tạo cho công ty từ một năm trước. Tình huống lúc này khiến cô có cảm giác như chuyện ở kiếp trước.
“Hay là thế này nhé, tôi cho cô nghỉ phép dài hạn. Dù sao mai có sự kiện, tôi biết cô cũng vất vả rồi. Mai cô chịu khó vào phòng livestream trông một chút. Ở nhà online là được.”
“Nếu cô giải quyết xong việc rồi thì mau chóng quay lại làm việc. Tôi sẽ giữ vị trí này cho cô.” Tổng Giám đốc Huy lịch sự nói. Trông có vẻ rất thành tâm giữ Quan Niệm lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)