Hắn ta im lặng hồi lâu, trên gương mặt tuấn tú thoáng qua sự chua xót, nhìn Yến Ninh, giọng ôn tồn nói: "Cho dù nàng muốn nhặt xác cho biểu tỷ nàng Thập Hoàng tử phi, ta cũng sẽ đi cùng nàng."
Giọng nói của hắn ta dịu dàng, lưu luyến, giống như gió xuân động lòng người, Yến Ninh bỗng nhiên mở mắt, ánh mắt nhìn về phía hắn ta bỗng sáng lên một chút.
"Thật sự sao?"
"Thật sự."
Mặt Thẩm Ngôn Khanh lộ ra nụ cười dịu dàng, đỡ Yến Ninh dậy, cầm tổ yến trên tay đút cho nàng.
Yến Ninh khựng lại một chút, kinh ngạc nhìn tổ yến trước mặt và nụ cười dịu dàng gần trong gang tấc, chỉ thấy hoang đường và buồn cười.
Năm đó, hắn ta chính là dùng nụ cười dịu dàng này khiến nàng vừa gặp đã thương.
Hắn ta cũng là dùng nụ cười dịu dàng này khiến nàng nghĩ rằng hắn ta yêu nàng, khiến nàng biết rõ phủ Đoan Dương Bá là đầm rồng hang hổ, mà vẫn liều lĩnh gả cho hắn ta.
Hắn ta biết nàng thích ăn tổ yến sao?
Nàng cũng không thích ăn tổ yến.
Chẳng qua năm đó hắn ta lần đầu tiên gặp nàng, nàng đang chu môi ăn tổ yến mà đại biểu tỷ cố gắng đút cho nàng, nũng nịu, oán giận với đại biểu tỷ, khiến người thiếu niên tươi cười giống như gió xuân đi đến cạnh nàng, cười hỏi nàng: "Thích ăn tổ yến đến vậy sao? Ngươi đã ăn hai chén."
Nàng bối rối, giống như con thỏ tham ăn bị bắt gặp, rúc vào trong lòng đại biểu tỷ vừa thẹn vừa quẫn. Nàng vốn là như thế, yếu đuối, bất lực và vô dụng như thế. Câu hỏi đó hắn ta cũng chỉ là thuận miệng hỏi, tựa như những công tử phong lưu mở miệng trêu ghẹo rồi quên nhanh như gió thoảng, từ đó về sau chưa bao giờ nhắc lại chuyện này nữa.
Nàng muốn giải thích, lại ngại ngùng không biết nên mở miệng như thế nào.
Khi đó, đối với Yến Ninh, Thẩm Ngôn Khanh chẳng qua chỉ là người xa lạ, không biết nàng thích gì là điều có thể hiểu được.
Nhưng hai người họ đã thành thân ba năm, hắn ta vẫn không biết nàng không hề thích tổ yến.
Người như vậy, lại nói với nàng rằng sau này chúng ta sẽ sống bên nhau.
Khóe mắt Yến Ninh rơi hai giọt lệ trong suốt, mặt tái nhợt như đóa hoa bị giẫm nát, nuốt chén tổ yến kia, ngửa đầu mong đợi nhìn Thẩm Ngôn Khanh hỏi: "Ta đã ăn xong tổ yến, khi nào thì ngươi đưa ta về nhà?"
Phủ Đoan Dương Bá này không phải nhà nàng, nhà nàng... hiện giờ có lẽ đã chẳng còn gì nữa, đại biểu tỷ, đại cữu mẫu... Nhưng dù có suy sụp đến đâu, đó vẫn là nơi nàng lớn lên. Nước mắt nàng óng ánh trong suốt, Thẩm Ngôn Khanh nhìn nàng, hồi lâu sau mới nói: "Chờ thân thể nàng tốt hơn một chút."
Hắn đang muốn mở miệng, lại nghe thấy bên ngoài phòng truyền đến tiếng của gã sai vặt: "Thế tử, quý phủ của Cửu hoàng tử có..."
Gã sai vặt vẫn chưa nói xong, Thẩm Ngôn Khanh nhắm mắt đặt Yến Ninh lên giường, nhìn nàng, nở nụ cười chế giễu với mình, ngón tay thon dài bao trùm gương mặt đẫm nước mắt của nàng: "Yến Ninh, đừng suy nghĩ lung tung. Ta đi rồi sẽ về ngay."
"Được."
Yến Ninh không tranh cãi ầm ĩ, ngoan ngoãn nói.
Nàng ngoan ngoãn như vậy, đây là lần đầu tiên từ khi tân hôn đến nay, không tỏ ra đau lòng mỗi khi hắn đến quý phủ của Cửu hoàng tử.
Khóe miệng hắn ta hơi cong lên, giống như trước kia, sờ tóc Yến Ninh.
"Yến Ninh, A Ninh, nàng rất ngoan."
Thanh âm của hắn ta mang theo mấy phần mềm mại, Yến Ninh nhẹ nhàng đồng ý rồi nhắm mắt lại. Thấy nàng dường như đã muốn, Thẩm Ngôn Khanh nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhìn nha hoàn đang ở bên cạnh khóc thầm, sau đó xoay người rời đi. Khi bóng dáng của hắn ta vừa biến mất trong phòng, Yến Ninh bỗng nhiên ngồi dậy, giãy giụa bước ra khỏi giường.
"Tiểu thư."
Bên ngoài phòng vắng lặng, sân viện này là nơi mà ngay cả hạ nhân cũng khinh thường đến hầu hạ. Nhưng lần đầu tiên Yến Ninh lại cảm thấy may mắn vì nơi này không có nhiều hạ nhân. Nàng vội vã cùng Phất Đông rời khỏi cái nhà này, đi thẳng đến cổng, nhìn Phất Đông đưa một chiếc vòng vàng bát bảo nặng trịch cho ma ma giữ cửa đang hớn hở, rồi bước ra khỏi cổng.
"Thanh âm gì thế?"
Nàng cực kỳ suy yếu, đột nhiên nghe thấy tựa như từ đâu đó truyền đến tiếng chúc mừng vang dội, không khỏi lầm bầm hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
