Yến Ninh nằm trên giường.
Tấm rèm tơ lụa và sa mỏng, thêu nhiều loại hoa giữa ngày hè, rõ ràng là thời tiết đẹp nhất, ánh mặt trời bên ngoài chói chang nhưng lại như có một tấm khiên trong suốt, ngăn hết tất cả ánh nắng ở bên ngoài.
Trong phòng lạnh lẽo như băng.
Yến Ninh lạnh đến phát run nhưng cũng không thèm để ý, thẳng tắp nằm trên giường nhìn tấm màn trên đỉnh đầu thêu hoa lựu nở đỏ rực.
Ánh mắt nàng mờ mịt, cũng không nhìn thanh niên tuấn tú quý phái đứng bên cạnh.
Bên tai truyền đến tiếng khóc của Phất Đông, nước mắt lạnh như băng từ khóe mắt Yến Ninh lăn dài xuống gối.
"Thẩm Ngôn Khanh, khi nào thì ngươi hưu thê?"
Giọng nàng khàn khàn nhưng bình tĩnh, tựa như thờ ơ với hai chữ "hưu thê".
Đứng ở mép giường là thế gia công tử ngày thường tuấn tú, ưu nhã, tác phong nhanh nhẹn nhưng giờ phút này, một thân cẩm y cùng ngọc bội ngọc bích xanh thẳm, khiến người nhìn cảm thấy vài phần thanh quý, trong tay cầm một chén sứ men xanh, màu xanh của chén sứ hòa hợp với đầu ngón tay thon dài như ngọc, vẻ đẹp ấy từng khiến Yến Ninh say mê.
Nhưng giờ đây nàng đã không còn chút khí lực, cũng không nhìn người thanh niên kia, ánh mắt bình tĩnh nhìn màn giường của mình. Giọng nàng lạnh lùng nhưng thật ra chỉ là một cô nương yểu điệu vẫn chưa kịp lớn, yếu ớt, mỏng manh, hiện giờ cổ tay lộ ra cực kỳ gầy yếu, tái nhợt như không còn chút máu nào.
Nhưng cho dù ốm yếu đến vậy, mặt nàng vẫn trong sáng, xinh đẹp, như đóa sen rực rỡ sau cơn mưa rào, dáng vẻ suy nhược, yếu ớt, mỏng manh như thế khiến người nhìn không khỏi sinh lòng thương tiếc.
Thẩm Ngôn Khanh yên tĩnh nhìn Yến Ninh tâm đã chết như tro tàn, một lúc lâu sau chậm rãi cúi người, ngón tay thon dài nhẹ nhàng cọ qua đôi má Yến Ninh.
Đôi gò má đã từng mềm mại, giờ đây lại tái nhợt và lạnh như băng.
"Yến Ninh, đừng suy nghĩ lung tung. Ta và nàng đã là phu thê, phải sống bên nhau trọn đời."
Thấy thê tử trên giường khẽ cười một tiếng, hắn ta im lặng khuấy chén tổ yến chưng trong tay, một lúc lâu sau mới ôn hòa nói: "Nàng nên tin tưởng ta mới phải."
Tin tưởng hắn ta?
Yến Ninh kinh ngạc, nhớ về năm ấy, khi hắn ta liều lĩnh vào phủ Quốc Công cầu cưới nàng, nàng đã vui mừng, đã tin tưởng hắn đến nhường nào.
Nhưng như thế thì sao chứ?
Thành thân ba năm, hắn ta sủng ái nhiều cơ thiếp đến vậy, khiến đám cơ thiếp này cười nói trước mặt nàng, khoe khoang sự sủng ái trước mặt nàng, khinh thường sự thất bại của nàng nhưng bản thân hắn ta lại không hề chạm đến đầu ngón tay nàng.
Hắn ta dùng sự lạnh nhạt để tra tấn nàng, dùng những cơ thiếp này để giẫm đạp và nhục nhã nàng, dùng mọi thủ đoạn của mình để biến nàng thành dáng vẻ đáng buồn như hiện giờ.
Bây giờ hắn ta nói muốn sống cùng nàng trọn đời.
Giọng nói của nàng nhỏ xíu, cho dù bình tĩnh nhưng vẫn mang theo vẻ run rẩy và nhu nhược. Nhưng Thẩm Ngôn Khanh chỉ im lặng, sau hồi lâu, hắn ta nhìn nàng nói: "Đừng suy nghĩ quá nhiều. Yến Ninh, sau này chúng ta sẽ sống bên nhau."
Yến Ninh lại bật cười.
Biểu tỷ của nàng đã chết, chết trong tay bọn họ.
Người luôn che chở, luôn thương yêu nàng nhất đã chết trong tay đám súc sinh này, Bây giờ Thẩm Ngôn Khanh còn dối trá muốn sống bên nàng.
Sống bên nhau ư? Nhục nhã nàng, chà đạp nàng, sai người khinh thường nàng, bắt nàng vĩnh viễn ở trong tiểu viện nhỏ bé này để Thẩm Ngôn Khanh hành hạ nàng?
“Nàng đã không ăn không uống ba ngày rồi, thân thể chịu không nổi."
Thấy Yến Ninh nhắm mắt lại không để ý đến mình, thân thể cao ráo của Thẩm Ngôn Khanh hơi cúi xuống, cầm chén tổ yến trong tay, đặt trước mặt Yến Ninh, nhẹ giọng nói: "Đây là tổ yến mà nàng thích nhất. Yến Ninh, nàng dưỡng thân thể cho khỏe lại, chuyện của chúng ta, sau này hãy nói. Cho dù nàng..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
