Ma ma canh cổng mặc dù không biết vì sao thế tử phu nhân muốn ra ngoài nhưng vòng tay bằng vàng ròng nặng trịch làm bà ta cười híp cả mắt, còn nghi ngờ gì nữa, thêm mấy phần ân cần, đi theo sau Yến Ninh nói: "Nghe nói là Sở vương qua phủ. Trưởng công chúa nhà chúng ta đã cho mở cửa chính, lúc này hẳn đang ở phía trước nghênh đón Sở vương."
Sở vương là Hoàng thúc của bệ hạ, đương nhiên cũng là Hoàng thúc của phu nhân Đoan Dương Bá, Trường Bình trưởng công chúa. Hiếm khi đại giá hạ cố đến chơi, Trường Bình trưởng công chúa đương nhiên phải tất cung tất kính nghênh tiếp. Yến Ninh nghe xong sửng sốt.
Nàng hoảng hốt nhớ lại đại biểu tỷ của nàng từng nói, Sở vương bản tính nghiêm trang, chính trực, cương trực và công minh, là người thiết diện vô tư hiếm có của hoàng gia.
Nàng cười một chút.
Mẫu thân của Thẩm Ngôn Khanh là Trường Bình trưởng công chúa, hoàng đế là cậu hắn.
Nay ngẫm lại, một bé gái mồ côi cha mẹ sống nhờ tại phủ Quốc công như nàng, lại muốn gả cho cháu ruột của hoàng đế, con trai độc nhất của trưởng công chúa, cũng không trách Trường Bình trưởng công chúa luôn chê cười nàng không biết tự lượng sức mình và chán ghét, bỏ mặc nàng.
Ma ma kia thấy sắc mặt của nàng lộ vẻ sầu thảm, lúng túng nói hai câu rồi xoay người đi, đang lúc Yến Ninh cảm thấy mình si tâm vọng tưởng, thì ra mình thật buồn cười, nàng chỉ cảm thấy phế phủ giờ đây đau đớn không thôi, giống như ngũ tạng lục phủ đang bị đảo lộn, khiến nàng phun một ngụm máu ra ngoài.
"Tiểu thư!"
Phất Đông kinh hoảng kêu một tiếng.
Hai chân Yến Ninh mềm nhũn nằm dựa vào lòng nàng, kinh ngạc nhìn máu tươi trong tay, trong chớp mắt, giống như hiểu ra điều gì đó.
Trong đầu nàng thoáng qua chút đau xót.
"Phất Đông, chúng ta không thể quay về nhà nữa rồi."
Một người cao lớn đứng bên cạnh con tuấn mã tại trung môn, ánh mắt Yến Ninh mơ hồ thấy không rõ lắm dáng vẻ người nam nhân vừa xuống ngựa, đang hiên ngang nhìn về phía này.
Nàng thấy không rõ dáng vẻ của hắn nhưng khí thế uy nghi đoan chính đó khiến nàng dùng sức chạy thẳng đến trước mặt hắn, mặc cho Trường Bình trưởng công chúa quát tháo phía sau lưng hắn.
Đôi cánh tay tiếp được nàng, ngón tay nhỏ nhắn của nàng dùng sức siết chặt cọng cỏ cứu mạng cuối cùng của nàng.
Dù sao... Cũng không còn gì để mất.
Ánh mắt nàng vô thần, ngửa đầu lên nhìn, thấy không rõ dáng vẻ người đã đỡ lấy mình, gương mặt nhỏ bé vô lực tựa vào cánh tay hắn.
Đây là một đôi tay cứng rắn và mạnh mẽ, khiến nàng cảm nhận được sự an toàn và kiên định vô cùng.
Nàng thở hổn hển, cười một chút, giãy giụa đưa đôi môi đẫm máu ra khỏi bờ vai của nam nhân, dán sát bên tai hắn, thì thào:
"Sở Vương điện hạ, Đại tỷ phu của ta... Thập hoàng tử và thập hoàng tử phi bị oan. Bọn họ không hề mưu hại thái tử. Cửu hoàng tử... Ở thành Nam, cách năm trăm dặm về hướng Tây, bí mật nuôi dưỡng hơn mười triệu tinh binh. Hắn mới là loạn thần tặc tử mơ ước ngôi vị hoàng đế."
Tay nàng run rẩy đưa vào ngực, lấy một phong thư đưa cho nam tử đang im lặng, mỉm cười nói: "Trắc phi của Cửu hoàng tử, Sở thị, tư thông với Thẩm Ngôn Khanh, con trai của Trường Bình trưởng công chúa. Thẩm Ngôn Khanh vì nàng ta bỏ độc giết chính thất. Đây là nội dung mà chính tay Sở thị viết, xúi giục Thẩm Ngôn Khanh làm... Cửu hoàng tử bị cắm sừng..."
Cửu hoàng tử và Sở thị hại chết biểu tỷ, biểu tỷ phu của nàng... Hiện giờ nàng muốn bọn họ cùng nhau chôn theo.
Cảm giác bị cắm sừng khiến dư luận xôn xao sẽ khổ sở lắm, phải không?
"Bổn vương đã biết."
Giọng nói nghiêm túc và trầm ổn vang lên. Yến Ninh khẽ cười, thần trí đang dần mất đi, lại cố gắng nâng ngón tay lên, chỉ về phía tiếng khóc duy nhất vì mình: "Phất Đông... Để nàng ấy về nhà. Nàng ấy không thể ở tại chỗ này."
Thẩm Ngôn Khanh sẽ không bỏ qua cho nha hoàn của nàng, nàng chỉ muốn vào giây phút cuối cùng này, bảo vệ người duy nhất còn ở bên cạnh mình.
Nàng nhát gan mềm yếu cả đời rồi.
Nay... Có chết cũng phải kéo theo người chôn theo.
Giống như biểu tỷ đã nói, có chết cũng đủ vốn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
