“Mẹ yên tâm, con sẽ cẩn thận.”
Trần Kính Thảo đeo chiếc túi vải màu xanh quân đội lên vai. Trần Xuân Hà vô tình liếc nhìn chiếc cặp sách căng phồng của cô, nghi hoặc hỏi: “Trong cặp con đựng gì vậy?”
“Sách với ít đồ ăn.”
Trần Kính Thảo quàng khăn, đội “chiếc mũ đặc chế”, bên ngoài mũ bảo hộ lại chụp thêm một chiếc mũ len cũ.
Cô nhanh chóng đi về phía nhà Lý Hải Minh. Hà Á Văn đã đến trước.
Ba người vừa căng thẳng vừa phấn khích.
Trần Kính Thảo cười nói: “Loại mũ này đang rất thịnh hành. Có người không có thì đi cướp của người khác. Mũ của Quách Nhị Lăng Tử trong ngõ chúng ta chẳng phải từng bị người ta cướp ngay giữa đường sao?”
Hai người đồng thanh cười: “Nhớ rồi.”
Quả thật, cách làm này rất đúng kiểu đám du côn đầu đường xó chợ. Đã diễn thì phải diễn cho trọn.
Ba người lại kiểm tra từng chi tiết một lần nữa. Xác nhận không có vấn đề gì, họ bắt đầu hành động.
Ba người mai phục trên con đường Trương Mãnh nhất định phải đi qua để về nhà.
Hà Á Văn đứng chờ ở góc tường đầu ngõ. Trần Kính Thảo và Lý Hải Minh lần lượt nấp trong chỗ tối.
Theo tín hiệu đã thống nhất từ trước, mục tiêu Trương Mãnh vừa xuất hiện, Hà Á Văn lập tức kêu hai tiếng “meo meo” để báo cho Trần Kính Thảo và Lý Hải Minh.
Trần Kính Thảo và Lý Hải Minh lập tức vào trạng thái chiến đấu. Hai người lao về phía Trương Mãnh như tên rời khỏi dây cung. Lý Hải Minh chụp chiếc bao tải rách trong tay lên đầu hắn, gần như cùng lúc đó, Trần Kính Thảo đá vào khoeo chân Trương Mãnh, khiến hắn bất ngờ quỳ sụp xuống đất.
Hai người đè Trương Mãnh xuống, đấm đá một trận túi bụi.
Trương Mãnh bị biến cố đột ngột này dọa cho ngây người. Bị đánh mấy cái, hắn mới chợt hoàn hồn, vừa ra sức giãy giụa vừa lớn tiếng hỏi: “Làm gì vậy? Làm gì vậy? Các người thuộc phe nào?”
Để tránh bại lộ thân phận, hai người không nói một câu nào, chỉ một mực đánh người.
Nắm đấm như mưa rơi xuống mặt và người Trương Mãnh.
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!”
Trương Mãnh vừa hét lên câu này đã bị người ta ấn xuống đất, ngã sấp mặt. Cái lạnh của tuyết cùng mùi ẩm mốc từ chiếc bao tải cũ đồng thời xộc vào mũi hắn.
“Á... ưm!”
Trần Kính Thảo sợ tiếng kêu của hắn thu hút người khác, lập tức ấn chặt mặt hắn xuống đất. Tiếng kêu của Trương Mãnh trở nên ú ớ không rõ.
Đêm đông, người qua lại trong ngõ rất ít, mãi chẳng có ai đi ngang qua.
Hai người im lặng đánh Trương Mãnh suốt nửa tiếng. Trần Kính Thảo thấy thời gian đã hòm hòm, liền dùng sức đè chặt Trương Mãnh, bảo Lý Hải Minh lột quần bông của hắn.
“Các người có, có bệnh à?”
Trương Mãnh giãy giụa, né tránh vô ích chẳng khác nào con cá mắc cạn. Lý Hải Minh dùng sức kéo mạnh, cuối cùng cũng lột được quần bông của hắn xuống.
Theo đúng kế hoạch, Trần Kính Thảo cầm mũ của Trương Mãnh chạy về phía ngõ Hạnh Hoa, Lý Hải Minh kéo quần bông chạy về hướng khác, Hà Á Văn cũng lặng lẽ chuồn đi.
Cuối cùng Trương Mãnh cũng được tự do. Hắn khó nhọc bò dậy khỏi mặt đất, miệng chửi rủa: “Đồ nhãi con, dám gây sự với ông nội mày! Cứ chờ đấy!”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)