Trần Kính Thảo khoác chiếc áo dạ xanh lam cô Lâm tặng, đội chiếc mũ đỏ, chống chọi với gió rét trở về nhà.
Trần Xuân Hà vốn đã mặc quần áo chỉnh tề, chuẩn bị ra ngoài tìm cô. Thấy cô trở về, bà mới yên tâm.
“Con bé này, sao ra ngoài lâu thế? Ồ, áo dạ với mũ này con lấy ở đâu vậy?”
“Cô Lâm cho con.”
Cô kể sơ qua đầu đuôi câu chuyện. Trần Xuân Hà nghe xong không khỏi một phen hú vía: “May mà con đến kịp, nếu không thì…”
Trần Kính Thảo lục tung hòm tủ tìm quần áo. Trần Xuân Hà hỏi cô đang tìm gì.
Trần Kính Thảo vừa lục đồ vừa nói: “Cô Lâm sắp phải đến trường cán bộ lao động cải tạo. Quần áo trước đây của cô ấy mặc không thích hợp nữa, con tìm một bộ quần áo của mình cho cô ấy.”
Trần Xuân Hà nói: “Lấy của mẹ đi, vóc người hai mẹ con mình cũng xấp xỉ nhau.”
Bà có thể giúp được cũng chỉ có từng ấy.
Ngày hôm sau, bộ ba Trần Kính Thảo lại gặp nhau.
Lý Hải Minh nói trước: “Tôi dò hỏi được rồi. Người cầm đầu đấu tố cô giáo là Trương Mãnh, học lớp 12 ban hai của chúng ta. Trương Mãnh nghịch ngợm phá phách, thích bắt nạt bạn học, bị cô Lâm phê bình mấy lần. Chú hắn là Trương Đại Hải trước đây từng theo đuổi cô Lâm nhưng bị cô từ chối, vẫn ôm hận trong lòng. Lần này hắn xúi Trương Mãnh trả thù cô Lâm.”
Hà Á Văn tức tối nói: “Tên Trương Mãnh này đáng ghét thật. Hắn không chỉ đấu tố, phê đấu cô Lâm mà còn tố cáo, vạch trần phó hiệu trưởng của chúng ta, hành hạ cả bạn học.”
Lý Hải Minh xoa tay, nóng lòng muốn thử: “Đại ca, cậu nói một câu đi, tên này chúng ta có đánh không?”
Trần Kính Thảo dứt khoát: “Đương nhiên phải đánh.”
Cô nói tiếp: “Nhưng chúng ta phải tính toán cho kỹ. Thứ nhất, phải lén đánh, tốt nhất đừng để lộ thân phận. Chúng ta xuống nông thôn rồi, nhưng còn gia đình ở đây. Nếu đám điên kia trả thù người nhà chúng ta thì sao?”
Lý Hải Minh gật đầu: “Có lý.”
Hà Á Văn đảo mắt: “Chúng ta cũng có thể viết đại tự báo tố cáo Trương Mãnh và chú hắn.”
Trần Kính Thảo nói: “Vậy thì cả đấu tranh bằng ngòi bút lẫn đấu tranh bằng vũ lực. Hai cậu điều tra thêm xem Trương Mãnh và Trương Đại Hải có những kẻ thù nào. Á Văn lén viết vài tờ đại tự báo. Tám giờ tối, chúng ta tập hợp ở nhà Hải Minh. Bố mẹ cậu ấy đi làm ca đêm, em trai ở nhà bà nội, rất tiện. Nhớ trang bị đầy đủ.”
Hai người nhìn nhau cười đầy hiểu ý. “Trang bị đầy đủ” chính là thay quần áo, giày dép thích hợp để đánh nhau và mang theo vũ khí.
Hai người rời đi, Trần Kính Thảo bắt đầu chuẩn bị “đồng phục tác chiến” buổi tối.
Đánh nhau mà, không thể mặc quần áo quá đẹp, lỡ bị giằng rách thì xót ruột. Hơn nữa, vì là đánh lén nên cũng không thích hợp mặc quần áo có phong cách riêng, tránh bị nhận ra. Phải đơn giản, gọn gàng, thuận tiện hoạt động.
Giày phải đi loại thích hợp chạy trốn, đá người cũng đau. Mũ tốt nhất là loại mũ bảo hộ ở công trường xây dựng, tránh bị người ta đánh vỡ đầu. Ông ngoại Trần Kính Thảo là công nhân xây dựng, nên trong nhà cô thật sự có một chiếc mũ bảo hộ cũ.
Trong cặp sách lại nhét thêm “dụng cụ” dùng để đánh nhau: một đoạn xích xe đạp, một chiếc gậy ba khúc ngắn và nửa viên gạch.
Sau bữa tối, Trần Kính Thảo mặt không đổi sắc nói với mẹ: “Mẹ, con sang nhà Hải Minh bàn chuyện xuống nông thôn, trước mười rưỡi con sẽ về.”
Trần Xuân Hà nói: “Mẹ cũng định sang nhà cô Lâm xem thế nào.”
Sau đó, bà không yên tâm dặn dò: “Cố gắng về sớm một chút, bên ngoài đang loạn. Lúc về nhớ đi đường lớn, đừng đi những con ngõ tối om.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


