Quần bông bị lột mất, chân cũng bị què, hắn lạnh đến run cầm cập. Chửi thêm mấy câu đầy căm hận nhưng chẳng dám đuổi theo ai, chỉ co đầu rụt cổ, kéo cái chân khập khiễng lê về nhà.
Trương Mãnh về đến nhà, hàng xóm nhìn thấy bộ dạng thảm hại của hắn thì không khỏi giật mình, lớn tiếng hỏi: “Trương Mãnh, quần bông của cậu đâu rồi?”
Trương Mãnh chẳng nói câu nào, cúi đầu chui vào nhà.
Trần Kính Thảo cầm mũ của Trương Mãnh chờ ở ngõ Hạnh Hoa nửa tiếng, cuối cùng cũng đợi được Hồ Tử Bình đang ngà ngà say rượu.
Trần Kính Thảo lặng lẽ bám theo. Khi đi ngang qua Hồ Tử Bình, cô nhón chân, nhanh tay giật phăng chiếc mũ trên đầu hắn rồi co giò bỏ chạy.
Có lẽ đối phương không ngờ hắn lại kiên trì đến vậy, rõ ràng đã hơi hoảng, bèn ném chiếc mũ về phía sau rồi luồn vào con ngõ nhỏ bên cạnh nhanh như một con lươn.
Hồ Tử Bình nhặt chiếc mũ dưới đất lên, cũng không nhìn rõ có phải mũ của mình hay không. Hắn chửi rủa một hồi lâu rồi mới quay người trở về.
Trần Kính Thảo đợi thêm một lúc mới bước ra khỏi ngõ. Cô thở hổn hển, vòng một đoạn đường thật xa rồi quay lại nhà Lý Hải Minh. Trên đường, cô tiện tay ném chiếc mũ của Hồ Tử Bình đi.
Ngày mai, Trương Mãnh sẽ phát hiện mũ quân đội của mình lại nằm trên đầu Hồ Tử Bình. Hai người chắc chắn sẽ tranh cãi không dứt. Cho dù họ có nói rõ được với nhau thì cũng chẳng sao, dù sao cũng không thể tìm ra người đã làm chuyện này.
Ba người gặp lại nhau, nhìn nhau cười rồi cùng đập tay ăn mừng.
Hà Á Văn nói: “Chuyện đại tự báo giao cho tôi. Lát nữa tôi đi dán ngay.”
Nghỉ ngơi một lát, Trần Kính Thảo đứng dậy nói: “Nhiệm vụ hoàn thành, thu quân. Tôi phải về nhà.”
Lý Hải Minh nói: “Được thôi. Tôi cũng phải mau chóng thu dọn, bố mẹ tôi sắp về rồi.”
Ngày hôm sau, Trần Kính Thảo vừa thức dậy đã nghe hàng xóm trong sân bàn tán chuyện Trương Mãnh bị đánh tối qua.
“Nghe nói quần bông của nó cũng bị lột mất, lạnh đến mức run như cầy sấy. Mặt mũi bị đánh sưng như đầu heo.”
“Tôi lại nghe người ta nói là Hồ Tử Bình ở ngõ Hạnh Hoa đánh. Hai đứa nó vốn đã chẳng ưa gì nhau. Bây giờ hai nhà đang cãi nhau ầm ĩ.”
“Cả hai đứa đều chẳng phải loại tốt đẹp gì, ngày nào cũng đấu tố người này, phê đấu người kia.”
“Phen này hay rồi, chó cắn chó, một miệng đầy lông.”
“Trên tường có đại tự báo tố cáo Trương Đại Hải, mọi người xem chưa?”
“Xem rồi. Tôi dậy sớm đã thấy, chẳng bao lâu sau đã bị người ta xé mất. Nhà họ Trương phen này gặp đại họa rồi.”
“Nhà họ Trương gặp xui xẻo cũng đáng đời. Nhưng đám trẻ kia cũng đáng sợ thật, may mà trong ngõ chúng ta toàn là những đứa trẻ thật thà.”
“Chẳng phải sao, riêng ngõ Đồng Hoa của chúng ta là yên bình nhất. Ngay cả Kính Thảo hồi nhỏ nghịch ngợm nhất cũng ngoan ngoãn hẳn.”
“Kính Thảo trông càng ngày càng hiểu chuyện, dù sao cũng lớn rồi mà.”
Con người sợ nhất là so sánh. Trước đây mọi người thấy cô nghịch ngợm, nhưng bây giờ so với đám Hồng vệ binh vô pháp vô thiên kia, Trần Kính Thảo đúng là một đứa trẻ thật thà.
Lúc này, “đứa trẻ thật thà” Trần Kính Thảo đang sắp xếp địa chỉ. Địa chỉ đầu tiên là của cô Lâm: Trường cán bộ 7/5 huyện Hồng Sơn, thành phố Đông Lăng.
Đợi đến khi xuống nông thôn ổn định rồi, cô sẽ viết thư cho cô.
Sau bữa tối, Chu Thu Mai của văn phòng khu phố đến nhà họ Trần chơi.
Thời gian này Chu Thu Mai phụ trách vận động thanh niên trí thức xuống nông thôn. Mọi người vừa nhìn thấy bà là trong lòng không khỏi thấp thỏm, không ít người còn cố tình tránh mặt.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)