: Thienyetkomanhme
Lưu Bưu sửng sốt, sau đó nhếch miệng, khinh thường mà nói: "Hắn dám!" Nói xong liền nhấc chân đi tiếp.
Cao Lương đẩy xe đuổi kịp hắn: "Năm nay cậu bao tuổi rồi?"
Lưu Bưu thô giọng nói: "Cô hỏi cái này làm gì?"
Cao Lương cười một chút nói: "Tôi cho rằng giao tình giữa chúng ta cũng coi như là bằng hữu."
Lưu Bưu há miệng thở dốc, cuối cùng một câu cũng chưa nói ra.
Cao Lương thấy hắn không để ý tới mình, liền suy đoán nói: "Khẳng định không tới hai mươi tuổi." Lý Tuấn Nghị cũng mới hai mươi tuổi, hắn sẽ không lớn hơn Lý Tuấn Nghị đi.
Lưu Bưu thô thanh thô khí mà nói: "Cô hỏi cái này làm gì? Liên quan gì tới cô?"
Cao Lương không chịu ảnh hưởng ngữ khí ác liệt của hắn: "Cổ nhân nói, ' anh hùng không hỏi xuất xứ ', cậu mới không đến hai mươi tuổi, tính tương lai cậu sống đến 80 tuổi, nhân sinh còn chưa tới một phần tư đâu, còn có thanh xuân niên hoa cùng tương lai tốt đẹp chờ cậu, cho nên không cần tự sa ngã. Cậu không nên giống như trước kia thu phí bảo hộ gì đó, đó là không đúng, cậu hẳn là dựa vào chính đôi tay mình tạo ra tương lai tốt đẹp."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


