: Thienyetkomanhme
Hai ngày sau, Cao Lương đang bận rộn trong tiệm, Lưu Bưu tới. Cao Lương thấy hắn tựa hồ không chút nào ngoài ý muốn: "Tới rồi, sức khỏe ông cậu tốt chưa? Đi rửa tay đi."
Lưu Bưu đi rửa sạch tay, Cao Lương đưa cho hắn một cái khẩu trang: "Đeo cái này lên, tương đối vệ sinh một chút."
Lưu Bưu chần chờ mà tiếp nhận khẩu trang, chậm rì rì mang lên. Cao Lương nói với Khỉ Ốm: "Anh Dương, anh chỉ cho hắn giá cả các món."
Cao Lương bắt đầu huấn luyện Lưu Bưu đi chiêu đãi khách hàng, thực rõ ràng, hắn biểu hiện đến thập phần câu nệ, thậm chí đến cười cũng không cười. Khách hàng đương nhiên sẽ không bởi vì cậu trai mới tới không cười mà cảm thấy bất mãn, nhưng là Cao Lương lại chú ý tới, lén lút nhắc nhở hắn: "Lưu Bưu, thái độ tốt một chút, cười một chút."
Lưu Bưu vừa mới bắt đầu còn nỗ lực phối hợp, sau lại thật sự cảm thấy khó chịu, xụ mặt cùng Cao Lương nói: "Tôi cười không nổi. Lại nói tôi cảm thấy không cần phải như vậy, tôi bán đồ ăn, lại không phải bán rẻ tiếng cười."
Lúc này không có gì khách hàng, mọi người đều đang ngồi nghỉ tạm, Khỉ Ốm nói: "Vì cái gì cười không nổi? Người ta mua đồ của cậu, cậu sẽ kiếm được tiền, nghĩ tới cái này là có thể cười được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


