Sau khi Lục Kim An rời đi, bên Ninh Thọ đường cũng giải tán.
Vương Tự trở về phòng, nhũ mẫu Quách ma ma dâng lên một chén trà mới: "Nghe nói nhị gia sắp đi, hôm nay nhị phu nhân có đến không? Phu nhân thấy nàng ta là người thế nào?"
Lục lão phu nhân tuy đã ngoài năm muôi tuổi nhưng vẫn khỏe mạnh. Lục gia hiện giờ vẫn do Lục lão phu nhân quản lý. Hai năm nay bà nhường lại một phần rất nhỏ cho Vương Tự, vài việc không quan trọng hiện giờ đều do thị quản lý.
Nếu lão phu nhân cũng coi trọng nhị phu nhân rồi có ý định giao quyền quản gia cho nàng ta thì bất luận là địa vị hay lợi ích của đại phu nhân Vương Tự đều sẽ bị tổn hại. Vì vậy Quách ma ma mới hỏi vậy.
Vương Tự nhấp một ngụm trà: "Tuy nhìn cũng được nhưng chỉ là xuất thân tiểu hộ, lại tuổi trẻ non nớt, còn có một đứa con nuôi phải chăm sóc. Lão thái thái chắc cũng không yên tâm giao việc đâu."
Nhắc đến đứa con nuôi của Lục Kim An là Vương Tự lại thấy tức giận.
Tuy thị sinh con muộn, năm nay mới hai tuổi nhưng đáng lẽ phải là trưởng tôn danh chính ngôn thuận của Lục gia. Ai ngờ mấy năm trước, tiểu thúc không nói không rằng mang một đứa trẻ về.
Lão phu nhân thoạt đầu cũng rất không vui, không muốn nuôi không một đứa trẻ không có máu mủ ruột rà, càng sợ làm lỡ dở nhân duyên của tiểu thúc.
Nhưng kể từ khi cha chồng qua đời, cái nhà này chỉ có thể dựa dẫm vào một mình Lục Kim An. Mặc dù tiểu thúc vẫn luôn lăn lộn ở kinh thành rất ít khi về nhưng vẫn là gia chủ không ai dám bàn cãi.
Lục lão phu nhân cuối cùng vẫn không cản nổi Lục Kim An nên đành chấp nhận chuyện này. Thế là Lục Tranh chiếm mất vị trí trưởng tôn.
Thế nên, mặc dù đứa trẻ đó không hay nói chuyện cũng rất ít khi ra khỏi cửa, luôn ở trong phòng đọc sách, không muốn tranh cao thấp với đường huynh đệ nhưng Vương Tự cứ nhìn thấy nó là thấy khó chịu.
"Còn một chuyện nữa phu nhân đã nghe chưa?" Quách ma ma nói. "Nhà mẹ đẻ của nhị phu nhân tuy là tiểu môn hộ ở Phúc Kiến nhưng khẩu vị lớn lắm. Trước khi lên kiệu hoa đã đòi nhị gia ba mươi ngàn lượng bạc."
"Ba mươi ngàn lượng?" Mắt Vương Tự trừng lớn, cổ họng như bị bóp nghẹt, một lúc sau mới hoàn hồn. "Thế mà Lục Kim An cũng đưa?"
"Đương nhiên là đưa rồi, nếu không sẽ lỡ mất giờ lành." Quách ma ma nhìn Vương Tự là biết thị tức giận, vội chuyển hướng an ủi. "Tiền bạc trong nhà đều là do nhị gia kiếm được nên không liên quan đến chúng ta phải không? Người cứ nghĩ thoáng đi."
Cho dù số bạc đó đều là tài sản riêng của Lục Kim An, không phải bạc của công, nhưng nó ở trong tay Lục Kim An thì tương lai còn có khả năng đưa cho nhà bọn họ. Đem cho Lâm gia thì chẳng còn lại nửa đồng.
Tiểu thúc của thị rất giỏi tính toán, không bao giờ làm những vụ buôn bán lỗ vốn. Bỏ ra ba mươi ngàn lượng để lấy một thê tử như vậy, lại còn là một người trèo cao gả qua đây mà không mang lại chút trợ lực nào, Vương Tự thực sự không hiểu nổi.
"Lão phu nhân đã biết chưa?"
"Không rõ." Quách ma ma lắc đầu. "Nhưng không nghe người ở thượng phòng nói lão phu nhân nổi giận."
Hàm ý là cảm xúc của lão phu nhân gần đây vẫn khá ổn định.
"Tổ mẫu mấy ngày nay đều bận rộn hôn sự của nhị đệ, chắc cũng không rảnh lo mấy chuyện vặt vãnh này. Đợi mai ta lại đến hầu chuyện bà cũng chưa muộn." Trong lòng Vương Tự đã có ý tưởng. "Không biết vị đệ muội này của ta sẽ cảm thấy gì khi vừa gả qua đã phải phòng không gối chiếc."
*
Trong chính viện, Sơ Vi vừa nghĩ đến việc Lục Kim An đã về kinh thành, hơn nữa trong vòng nửa năm tới sẽ không về Thanh Châu nữa là cả người nhẹ nhõm.
Căn cứ theo tác phong và hành sự của Lục Kim An được miêu tả trong nguyên tác, nếu không phải là người cha có bàn tay vàng của nam chính thì y chính là phản diện lớn nhất. Nghĩ đến việc phải sống chung dưới một mái nhà với một người như vậy là Sơ Vi liền thấy áp lực.
Nàng cũng không ngờ Lục Kim An đi nhanh như vậy, hơn nữa còn đi rất dứt khoát lưu loát. Sau này cả một khoảng trời ở chính viện đều là địa bàn của nàng.
Nàng vừa mới xuyên qua nên ý thức và cơ thể dung hợp chưa được tốt lắm. Phi Nguyệt trực đêm cũng nói nàng hay nói mơ nên như vậy là tốt nhất.
Đêm Lục Kim An rời đi, Sơ Vi ngủ một giấc rất ngon, sáng hôm sau dậy sớm hơn mấy hôm trước một chút.
Tố Nguyệt biết Sơ Vi yếu ớt, sáng sớm không thể uống trà, sau khi giúp nàng chải đầu rửa mặt xong liền dâng một ly nước mật ong lên: "Nô tỳ vừa nãy đã bảo Phân Nhi đi hỏi rồi. Đại phu nhân, nhị cô nương và mấy di nương đều dùng bữa sáng ở Ninh Thọ đường của lão phu nhân sau khi thỉnh an xong. Cô nương hôm nay thế nào? Có muốn qua chỗ lão phu nhân dùng bữa không?"
Hôm qua Sơ Vi đã đến Ninh Thọ đường thỉnh an rồi, lý do duy nhất để hôm nay không đi chỉ có thể là trở bệnh.
Nàng đã sống hai kiếp nên tin tưởng sức mạnh của huyền học. Nàng rất cẩn trọng với sức khoẻ của mình, đương nhiên sẽ không trù ẻo bản thân mình chỉ vì không muốn đi thỉnh an.
Lục gia dù sao cũng là một gia tộc lớn, nếu nói thân thể không khỏe thì sẽ lại phải gọi đại phu sắc thuốc, ầm ĩ đến mức gà bay chó sủa.
Thảo dược thời đại này đều là hái trên núi, cơ bản không có nuôi trồng nhân tạo. Tác dụng rõ rệt đồng thời mùi vị cũng đắng chát tột cùng, uống một lần là không muốn uống lần thứ hai.
Tóm lại, Sơ Vi cảm thấy đến Ninh Thọ đường thỉnh an rồi mọi người cùng ăn một bữa sáng náo nhiệt mới là lựa chọn tối ưu.
"Vậy vừa hay." Sơ Vi nói. "Chúng ta cũng qua đó."
*
Trong Ninh Thọ đường, Lục lão phu nhân khẽ lắc đầu nhìn bờ vai gầy gò và khuôn mặt nhợt nhạt của Sơ Vi.
Đứa cháu dâu này gả từ Tuyền Châu tới, nhà mẹ đẻ ở xa, bản thân lại ốm yếu, hiện giờ Lục Kim An không có ở nhà, bà không phải mẹ chồng mà chỉ là tổ mẫu... Lục lão phu nhân giữ thể diện cả đời, không muốn đến lúc già rồi còn bị người ta dèm pha là hà khắc với cháu dâu.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lục lão phu nhân đã có ý tưởng, mỉm cười nói với Sơ Vi: "Con còn chưa khoẻ, không ra gió được. Ta biết lòng hiếu thảo của con, đợi sau này khỏe rồi lại đến thỉnh an cũng không muộn."
Sơ Vi khiêm nhường hai câu, thấy lão phu nhân kiên định cũng khách khí nhận lời: "Đa tạ tổ mẫu."
Lục lão phu nhân đã có kế hoạch: "Ta đã nói với đại tẩu của con rồi, mở một phòng bếp nhỏ ở chính viện cho con. Ngày mai con không cần qua đây ăn nữa, như vậy cũng tiện hơn."
Sơ Vi nhớ trong nguyên tác lão phu nhân cũng coi như là nhân vật quan trọng, được miêu tả nhiều hơn cả cái vai phụ làm bia đỡ đạn của nàng.
Trong lúc nói chuyện, Lục Lâm Lang và hai di nương đều đến thỉnh an. Sau đó Lục đại ca cũng tới, thỉnh an xong liền lui ra tiền viện.
Lục Tranh cũng thỉnh an xong rồi vội vã rời đi. Đại tẩu sẽ cùng ăn bữa sáng lại mãi không thấy đến.
Bữa sáng bên chỗ lão phu nhân hôm nay có tám món xào, bốn món ăn kèm, bốn loại bánh ngọt điểm tâm tinh xảo và một phần cháo đậu đỏ hạt sen bách hợp.
Tay nghề đầu bếp trong phủ rất tốt, chú trọng sắc hương vị và phối hợp dinh dưỡng, khẩu phần ăn cũng đầy đặn. Mùi vị ngon hơn hẳn phần lớn những món ăn đắt đỏ mà Sơ Vi từng ăn ở kiếp trước. Có thể thấy mức sống của Lục gia khá là cao.
Tỳ vị của cơ thể mà Sơ Vi xuyên qua không được tốt lắm, chỉ ăn nửa cái bánh bao, nửa bát cháo và một ít thức ăn kèm là đã no bảy phần rồi.
Sau khi ăn no, Sơ Vi ra về, đi ngược chiều gặp ngay đại tẩu Vương thị vắng mặt trong bữa sáng, chào hỏi một tiếng theo lễ tiết.
Sáng nay đến thỉnh an, Vương Tự đã bóng gió nói chuyện đó với lão phu nhân.
Chắc lão phu nhân đã thông đồng với Lục Kim An từ lâu rồi. Không những không tức giận chuyện Lâm gia thừa nước đục thả câu, tống tiền ba mươi ngàn lượng bạc, ngược lại còn tức giận khi thị lấy chuyện này ra nói. Bà bắt thị phải quản thúc hạ nhân không được ăn nói hàm hồ.
Sau đó lão phu nhân lại sai thị sắp xếp mở phòng bếp cho chính viện, để Lâm Sơ Vi không cần sáng sớm lại đến thỉnh an, sau này bữa sáng cũng ăn ở trong viện của mình.
Vương Tự vì muốn thể hiện nên sáng sớm cơm chưa ăn đã đi sắp xếp chuyện phòng bếp nhỏ nhưng trong lòng không khỏi thấy uất ức.
Lúc trước cho dù mang thai thị cũng đều đến thỉnh an tổ mẫu, đến tháng thứ sáu mới có được đãi ngộ mở phòng bếp.
Lâm thị vừa mới gả qua, không mang theo bao nhiêu của hồi môn, chưa sinh đẻ con cái, cũng chưa đóng góp gì cho cái nhà này, tại sao chứ?
Cho dù Vương Tự có hàng ngàn vạn bất mãn nhưng không thể không nghe lời lão phu nhân. Suy cho cùng quyền quản gia nằm trong tay lão phu nhân, đối đầu với bà ấy sẽ chẳng có lợi gì cho thị.
Mặc dù lúc này đã làm xong việc theo lời căn dặn của lão phu nhân nhưng thị vẫn ôm một bụng lửa giận. Thấy bộ dạng không liên quan đến mình của Sơ Vi lại càng bốc hỏa.
"Đệ muội thật có phúc khí. Vừa vào cửa chưa được mấy ngày mà tổ mẫu đã mở phòng bếp riêng cho muội, lại miễn cả việc thỉnh an. Nhưng đệ muội khác người ta, lúc xuất giá đã cao quý hơn người, ba mươi ngàn lượng bạc rước về cơ mà, cũng khó trách."
Sơ Vi sững sờ.
Trong nguyên tác chỉ viết trước khi nàng qua đây, cha Lâm đã tống tiền Lục Kim An một khoản nhưng không viết con số cụ thể. Sơ Vi không ngờ là một khoản tiền lớn như vậy...
Theo vật giá của thế giới này, một lượng bạc tương đương với khoảng một ngàn tệ ở đời sau, tức là ba mươi triệu tệ ở hiện đại.
Chuyện này Lâm gia quả thực quá đáng, hoàn toàn có thể lên hot search địa phương.
Nhưng Sơ Vi không biết, Lục Kim An đưa tiền cho Lâm gia chỉ là kế hoãn binh, sau này chàng sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi. Lúc này nàng chỉ cảm thấy điều kiện vô lý như vậy mà Lục Kim An cũng đồng ý, quả thực không phải là người bình thường.
Sơ Vi thậm chí còn cảm thấy, anh chồng hờ này có chút mâu thuẫn với thiết lập nhân vật trong truyện. Không giống vị quyền thần tâm cơ túc trí đa mưu trong truyện mà hơi giống con trai địa chủ ngốc nghếch nhiều tiền.
Hiện giờ Lục Kim An đã đi làm việc ở xa, lão phu nhân cũng miễn cho nàng việc thỉnh an. Nàng gả đi xa nên không có bạn bè thân thiết trò chuyện, thế là hoàn toàn rảnh rỗi.
Ngoài cái kết cục định mệnh đã biết trước thì còn có cái rào cản ba mươi ngàn lượng bạc này chắn ngang.
Bà đây mà là nhà trai cưới con dâu bị tống tiền ba mươi triệu tệ thì tuyệt đối sẽ không cho nhà thông gia sắc mặt tốt đẹp, thậm chí còn nghi ngờ sâu sắc nhân phẩm của nàng gái này và gia đình nàng ta.
Vì vậy Sơ Vi kết luận, lão phu nhân và Lục Kim An bề ngoài nhìn có vẻ hòa nhã nhưng trong lòng vẫn bất mãn với nàng và Lâm gia. Những ngày tháng gả chồng xa xứ của nàng e là sẽ ngày càng gian nan.
Sơ Vi trở về phòng, âm thầm lấy văn phòng tứ bảo ra, chuẩn bị tổng hợp lại của hồi môn và tài sản cá nhân, viết nháp thư hòa ly.
*
Trong dãy nhà ngang ở góc Tây Nam của chính viện, Quách ma ma xách hai hộp điểm tâm bước vào đưa cho nha hoàn Huân Nhi đang hầu hạ bên cạnh Chu ma ma.
"Nhà mẹ đẻ của đại phu nhân gửi sò điệp mới phơi khô ở Trực Lệ. Phu nhân nhớ lão tỷ tỷ ngày thường cũng thích ăn nên bảo ta chọn một phần ngon nhất mang qua đây."
Chu ma ma cười ra hiệu cho Huân Nhi nhận lấy: "Đa tạ, chủ tử nhà bà có lòng rồi."
"Chúng ta làm tỷ muội nhiều năm, ta cũng không vòng vo nữa. Đại phu nhân luôn chu toàn thỏa đáng, có gì ngon đương nhiên không quên lão tỷ tỷ." Quách ma ma nói. "Chỉ có một việc, phiền bà hãy để tâm đến chuyện học hành của tiểu huynh đệ nhà mẹ đẻ phu nhân một chút."
Nhà mẹ đẻ của Vương Tự cũng là người bản địa Thanh Châu. Phụ thân thị năm ngoái được thăng chức đến phủ Bảo Định nên đã mang theo thê nhi đến Trực Lệ.
Với tình hình hiện tại của Vương gia thì không khó để tìm một trường tư thục tốt ở địa phương. Tuy nhiên, khi đã đạt đến vị trí này, họ luôn khao khát tiến xa hơn. Phủ Bảo Định lại gần kinh thành nên mới có ý định nhờ Lục Kim An sắp xếp cho vào quan học ở kinh thành.
Trước đó Vương Tự đã tìm Lục Kim An một lần. Tuy Lục Kim An đã đồng ý nhưng vẫn luôn không có phản hồi lại. Vương Tự sợ nhắc đến chuyện này nhiều quá ngược lại sẽ làm Lục Kim An phản cảm nên muốn nhờ Chu ma ma nói đỡ.
Hiện nay Lục Kim An là gia chủ của Lục gia. Chu ma ma là nhũ mẫu của Lục Kim An, là một trong những người hắn tín nhiệm nhất, chưởng quản sự vụ lớn nhỏ của nhị phòng nên đương nhiên nước lên thì thuyền lên.
Hiện giờ địa vị của bà trong phủ thấp hơn lão phu nhân, nhưng nếu tính kỹ thì hẳn là vẫn nhỉnh hơn đại phu nhân Vương thị một chút.
Dù sao bà có thể nói chuyện được với gia chủ chứ đại phu nhân thì không thể.
Đây cũng là lý do Vương Tự sẵn sàng để Quách ma ma hạ mình đến lấy lòng.
Chu ma ma cũng biết tính cách của thiếu gia nhà mình. Tuy không có bao nhiêu tình cảm với nhà đại ca đại tẩu nhưng nể tình người một nhà nên vẫn luôn chiếu cố, giúp được thì giúp. Đã nhận lời thì nhất định sẽ làm nên bà cũng vui vẻ thuận nước đẩy thuyền nhận cái nhân tình này.
Huân Nhi tiễn Quách ma ma xong, quay lại nhìn nghĩa mẫu Chu ma ma với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ. Trong mắt thị, làm hạ nhân mà lăn lộn được đến mức như Chu ma ma, được các chủ tử khác phải kính nể ba phần, cũng không uổng phí một đời.
Thị cười nịnh nọt nghĩa mẫu: "Đồ ăn nhà mẹ đẻ đại phu nhân gửi đến đều mang qua cho nghĩa mẫu trước tiên. Nửa đời trước người vất vả, nửa đời sau được hưởng phúc rồi."
"Ngươi thì biết cái gì?" Chu ma ma nghiêm mặt nói. "Làm việc cho chủ tử làm gì có chuyện nhàn hạ?"
Lễ vật đáng nhận thì cứ nhận, việc cần làm thì vẫn phải làm.
Chu ma ma vẫn đang suy nghĩ lời dặn của Lục Kim An trước khi đi.
Làm thế nào để "chăm sóc tốt" tân phu nhân.
Muốn để một nữ nhân đứng vững ở nhà phu quân chủ yếu chỉ có ba con đường: một là con cái, hai là sự yêu thương coi trọng của phu quân, ba là quyền quản gia.
Hai cái đầu vì Lục Kim An đã đi kinh thành không về ngay được nên không quá khả thi.
Lão phu nhân vẫn khỏe mạnh, lại có đại phu nhân phụ giúp nên nhất thời cũng hết cách.
Cho dù bà có tài cán đến đâu thì cũng không có cách nào giúp được nhị phu nhân ốm yếu nên chỉ có thể thỉnh thoảng tạo chút thuận lợi.
Sáng nay nghe nói lão phu nhân muốn mở phòng bếp ở chính viện, vừa hay lúc này qua xem một cái, cũng tiện bán cho nhị phu nhân một cái nhân tình.
Chu ma ma đi đến phòng bếp ở chính viện xem xét. Bên trong đã được dọn dẹp ổn thỏa, nồi niêu xoong chảo và các loại vật dụng đều chuẩn bị đầy đủ, thực phẩm đều đã được lấy từ phòng bếp lớn qua, cũng không có chuyện lấy hàng kém chất lượng thay thế hàng tốt.
Mặc dù khi làm việc đại phu nhân ít nhiều có bất mãn nhưng may mà không tính là qua loa lấy lệ.
Chu ma ma nhắc nhở phụ nhân quản lý nhà bếp vài câu rồi nhân tiện đi đến chính phòng thăm hỏi tân phu nhân.
Tân phu nhân Lâm thị xinh đẹp, dáng người yểu điệu, thanh thú và tao nhã hơn trong tưởng tượng của bà, còn toát lên vẻ học thức. Nhìn bề ngoài cũng coi như xứng đôi với thiếu gia nhà bà.
Chu ma ma nhớ lúc nãy bước vào phòng thấy nhị phu nhân đang cầm sách trên tay cắm cúi viết lách, nhìn qua là biết một nữ tử ham học.
Nhị gia nhà bọn họ thích nhất là nữ tử ham học. Thiết nghĩ phương hướng nỗ lực của nhị phu nhân đang đi đúng hướng.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)