Dựa trên ký ức của chủ nhân cũ của thân xác này và nhận thức cá nhân của Sơ Vi, thư hòa ly chắc cũng giống đơn ly hôn ở đời sau. Nội dung cụ thể chia làm hai phần: một là giới thiệu hoàn cảnh, hai là phân chia tài sản.
Sơ Vi không biết thể thức thư hòa ly của thời đại này, cũng không biết những gì mình viết có hiệu lực pháp lý hay không, nên trang đầu tiên giới thiệu hoàn cảnh cơ bản nàng để trống, chủ yếu lập danh sách của hồi môn mang theo và tài sản hiện có của bản thân.
Là một người hiện đại chăm chỉ cầu tiến, giỏi tìm kiếm tri thức trong sách, Sơ Vi có ý định tìm một số sách liên quan để đọc.
Trong phủ có hai người sở hữu nhiều sách nhất: Một là người chồng Lục Kim An trên danh nghĩa của nàng, hai là đứa con trai hờ Lục Tranh của nàng.
Bên chỗ Lục Tranh đa phần là sách vở ôn thi, xác suất cao là không có sách hình luật liên quan đến hòa ly.
Thư phòng của Lục Kim An thì canh phòng nghiêm ngặt như thùng sắt. Trong ngăn bí mật còn không biết có bao nhiêu nhược điểm và tài liệu bí mật của các đại quan trong triều. Đừng nói bên đó phòng bị nghiêm ngặt, không cho phép nữ quyến trong phủ tùy tiện ra vào, cho dù có cho phép Sơ Vi vào tìm tài liệu thì nàng cũng sẽ không đi.
Chỉ sợ lỡ xảy ra chuyện gì, đến lúc đó có trăm cái miệng cũng không giải thích rõ được.
Tóm lại, Sơ Vi quyết định đợi hôm nào rảnh rỗi ra khỏi phủ rồi nghĩ cách khác vậy.
Đúng lúc này, Phi Nguyệt vào báo Chu ma ma đến.
Sơ Vi nhớ trong nguyên tác viết, mẹ của Lục Kim An là một mỹ nhân bệnh tật, những năm đầu theo cha Lục đến kinh thành nên không ở Thanh Châu. Vì vậy Chu ma ma có thể nói là người chăm sóc Lục Kim An nhiều nhất và giữ một vị trí “nhẹ tựa lông hồng, nặng tựa Thái Sơn” trong lòng Lục Kim An.
Chu ma ma là người hiểu tâm ý Lục Kim An nhất và là người duy nhất ủng hộ vô điều kiện quyết định của Lục Kim An, cũng là một trong những nhân vật đối xử tốt nhất với Lục Tranh trong phủ.
Nam chính Lục Tranh mặc dù ở nhà từng chịu lạnh nhạt và ủy khuất, nhưng vì có Chu ma ma ở đây che chở nên thật sự thì cũng không phải chịu khổ sở gì lớn.
Một nhân vật phụ một lòng hướng về nhân vật chính như Chu ma ma đương nhiên có một tương lai xán lạn và kết cục cực tốt. Cháu trai có quan hệ gần gũi nhất bên nhà mẹ đẻ thi đỗ tú tài, con trai cũng trở thành hoàng thương được hoàng đế coi trọng, địa vị vô song.
Trong truyện, chủ nhân của cơ thể này không có giao thiệp gì với Chu ma ma, ít nhất dưới ngòi bút của tác giả không hề miêu tả. Sơ Vi cũng không biết hồng nhân trước mặt Lục Kim An tại sao đến tìm nàng nên chỉ đành để nha hoàn khách khí mời vào trước.
Chu ma ma giống như miêu tả trong truyện, trạc tuổi bốn mươi, dáng vẻ tháo vát, đi đứng lưu loát vững vàng, quả thực giống người mà Lục Kim An có thể trọng dụng.
Sơ Vi cảm giác Chu ma ma cũng nhanh chóng đánh giá mình một lượt, sau đó hơi hài lòng gật đầu.
"Lão nô thỉnh an phu nhân. Nghe nói phu nhân mấy ngày trước không khỏe nên không dám qua làm phiền. Phu nhân hiện giờ đã khỏe hẳn chưa?"
"Khá hơn chút rồi." Sơ Vi mỉm cười. "Đa tạ ma ma quan tâm."
Sơ Vi không quen với việc người lớn tuổi trong nhà đứng nói chuyện với mình. Chu ma ma đứng đó nhìn chằm chằm quả thực cũng tạo áp lực cực lớn cho nàng.
Chu ma ma cười nói "Không dám", lại cười híp mắt nói: "Nhị gia còn trích mười ngàn lượng bạc cho phu nhân tiêu vặt. Lát nữa lão nô tới tiền trang đổi ngân phiếu, sáng mai sẽ mang đến cho phu nhân."
Lục Kim An cho nàng mười ngàn lượng?
Tim Sơ Vi đập thình thịch.
"Lục... à, nhị gia có nói số tiền này phải dùng thế nào không?"
"Nhị gia thương phu nhân gả từ xa đến nên chưa kịp sắm sửa sản nghiệp điền trang cửa hiệu gì, sợ trong tay phu nhân không dư dả nên mới dặn dò lão nô mang tiền đến cho phu nhân." Chu ma ma bình tĩnh nói.
Sơ Vi ít nhiều cũng biết một chút nguồn gốc tiền bạc trong tư khố của Lục Kim An.
Trong tiểu thuyết có nhắc đến khi Lục Kim An còn làm lang trung ở Hình bộ từng phá một vụ án gần như có thể gọi là tội ác hoàn hảo, lật lại bản án cho nghi phạm.
Nghi phạm này tuy tướng mạo bình thường, gia thế cũng bình thường, nhưng lại là một kỳ tài thương nghiệp hiếm có trên thế gian. Những năm nay theo Lục Kim An bôn ba Nam Bắc, đóng tàu ra biển, đã nhân số tài sản vốn có lên gấp mười mấy lần.
Sơ Vi cũng biết Lục Kim An có tiền nhưng không ngờ lại giàu đến mức này. Tùy tiện cho người vợ mới gặp hai lần mười ngàn lượng bạc, tương đương với mười triệu tệ tiền tiêu vặt.
Sơ Vi lúc này lại có cách nhìn mới về Lục Kim An. Mặc dù người này có thủ đoạn trên chốn quan trường, giỏi tính toán nhưng vẫn là một người biết lo cho gia đình, cũng không tồi.
Chu ma ma không lừa nàng, ngày hôm sau liền mang đến ngân phiếu mười nghìn lượng, một xấp xếp ngay ngắn, bên trên đều có số hiệu tiền trang và ấn giám chống giả. Ngoài ra, còn đưa thêm hai trăm lượng tiêu vặt, những đĩnh bạc được xếp ngay ngắn thành một hàng.
Đây là lần đầu tiên Sơ Vi nhìn thấy nhiều bạc như vậy sau khi đến thời cổ đại, trái tim không kìm được mà đập thình thịch.
Không chỉ nàng chấn động mà hai nha hoàn Tố Nguyệt và Phi Nguyệt là những người cổ đại chính hiệu cũng nhìn đến ngây người.
Cho dù sau khi cất ngân phiếu và bạc đi một lúc lâu nhưng trong lòng Sơ Vi vẫn không thể bình tĩnh lại.
Hôm qua Tố Nguyệt còn đang cảm thán Sơ Vi vừa gả tới mà cô gia đã đi kinh thành, cô nương tuổi còn trẻ đã phải phòng không gối chiếc, không biết khi nào mới kết thúc. Ý nói oán trách cô gia và nỗi lo âu cho tiền đồ của chủ tử Sơ Vi. Nào ngờ hôm nay đã đổi giọng.
"Cô gia tướng mạo tốt, làm người cũng đáng tin cậy. Không ở nhà vì ra ngoài kiếm tiền, lại còn biết thương người. Không chừng việc lão phu nhân miễn cho cô nương đi thỉnh an cũng là do cô gia dặn dò. Cô nương tuy gả đi hơi xa nhưng vẫn là gả đúng người rồi."
Khác với hai nha hoàn đang chìm đắm trong niềm vui sướng vì cô gia yêu thương cô nương, Sơ Vi lại thấy hơi bất an.
Trong phủ này, Lục lão phu nhân có quyền lực tuyệt đối nói một không hai ở hậu trạch.
Chắc chắn lão phu nhân có biết chuyện Lâm gia tống tiền ba mươi ngàn lượng trước khi lên kiệu hoa. Cho dù không biết thì dựa theo tính cách của đại tẩu Vương Tự, chỉ cần tẩu ấy biết thì nhất định sẽ báo cho lão phu nhân.
Nhưng Lục lão phu nhân không làm khó dễ, có thể là biết cha Lâm và nàng không thân thiết, biết đó không phải là ý tưởng của nàng.
Nếu lão phu nhân biết Lục Kim An lại cho riêng nàng mười ngàn lượng tiền riêng thì e là sẽ không còn sóng yên biển lặng như vậy nữa.
*
Kể từ khi lão phu nhân lên tiếng, phòng bếp nhỏ bắt đầu được đưa vào sử dụng. Phân Nhi và Mai Nhi đi đến phòng bếp nhỏ lấy hộp thức ăn về với vẻ mặt rạng rỡ.
Phòng bếp nhỏ được mở riêng cho chính viện, chỉ cung cấp cho chính viện bọn họ. Như vậy không chỉ chủ tử được ăn cơm canh nóng hổi hợp khẩu vị mà những hạ nhân như bọn họ cũng được ăn ngon.
Phân Nhi và Mai Nhi trước đây vốn là tiểu nha hoàn lo việc quét tước trong phủ, bình thường làm những một số việc tạp dịch tương đối nhẹ nhàng. Sau khi tân phu nhân vào phủ thì được điều đến chính viện hầu hạ. Ăn uống mấy ngày nay có thể nói là tốt nhất trong những năm qua.
Hôm nay trước khi bữa sáng bắt đầu, Chung ma ma bên cạnh lão phu nhân lại mang bốn đĩa thức ăn kèm và hai loại bánh ngọt tinh xảo đến chính viện.
Chung ma ma khom người với Sơ Vi: "Lão phu nhân nhớ đến nhị phu nhân nên bảo lão nô qua xem phu nhân ăn bữa sáng thế nào."
Sơ Vi mỉm cười gật đầu, thầm nghĩ lão phu nhân thật sự quá khách sáo rồi, quả thực không giống trưởng bối của một gia đình phong kiến, ý thức phục vụ còn tốt hơn nhiều đối tác không đáng tin cậy.
"Làm phiền bà tới một chuyến, mọi thứ đều tốt."
"Vậy thì tốt." Chung ma ma cũng cười theo. "Lão phu nhân hôm qua nghe Xuân Vũ nói mới nhớ ra ngày mốt là sinh nhật của người nên sai lão nô qua hỏi xem, trước kia ở nhà người thường đón sinh nhật như thế nào."
Cha Lâm cưới vợ kế Quan thị xinh đẹp và khá có thủ đoạn, lại sinh hai trai một gái. Bao nhiêu năm nay đã sớm vứt người vợ cả đã khuất ra sau đầu, từ đó cũng chẳng mấy quan tâm tới đứa con gái do vợ cả sinh ra. Sinh nhật của Sơ Vi trước kia chẳng qua chỉ là có thêm vài món ăn trên bàn tiệc, làm thêm một bát mì trường thọ là xong.
Nói chính xác hơn, cha Lâm cũng từng tổ chức tiệc mời khách hai lần vào dịp sinh nhật của Lâm Sơ Vi. Nhưng đều là mượn cớ sinh nhật của con gái để đạt được mục đích khác nên không tính là đặc biệt làm sinh nhật cho Lâm Sơ Vi.
Sơ Vi cứ nói theo sự thật thôi: "Ở nhà thường làm đơn giản, bảo phòng bếp nhỏ làm thêm một bát mì thọ là được rồi."
"Thế sao được?" Chung ma ma nhíu mày nói.
Lão phu nhân đã bày rõ thái độ muốn đối xử tử tế với người cháu dâu này, lúc trước đã miễn thỉnh an, cũng cho mở phòng bếp nhỏ rồi, không có lý do gì không làm sinh nhật đàng hoàng.
"Lần này chuẩn bị sinh nhật cho phu nhân có hơi gấp. Nếu phu nhân tin tưởng thì cứ để lão nô thay phu nhân lo bữa tiệc sinh nhật này."
Sơ Vi cũng không ngờ chủ tớ Lục lão phu nhân lại cố chấp như vậy, chỉ đành ngượng ngùng nói: "Vậy... làm phiền bà rồi."
"Phu nhân khách sáo." Chung ma ma nói. "Phu nhân có yêu cầu gì đối với tiệc sinh nhật không?"
"Không có." Sơ Vi lắc đầu nói. "Tổ mẫu trải đời nhiều nhìn cũng nhiều, bà cũng là người trải qua sóng to gió bao năm nay. Chỉ cần đơn giản một chút, không làm phiền đến sự thanh tịnh của mọi người trong nhà là tốt rồi."
Chung ma ma vốn dĩ chỉ đến báo cho Sơ Vi một tiếng và tỏ ý tốt với nàng. Hỏi ý kiến chẳng qua chỉ là khách sáo vài câu, cho dù Sơ Vi có đưa ra yêu cầu gì cũng sẽ không làm theo ý nàng.
Lúc này thấy Sơ Vi luôn khiêm nhường, không đưa ra bất kỳ yêu cầu quá đáng nào, có thể thấy là một tân nương tử biết tiến thoái, sau này sẽ không khó chung đụng.
Chung ma ma lập tức có ấn tượng tốt với vị tân phu nhân này.
Nói xong chuyện chính, Chung ma ma lại thay mặt lão phu nhân dặn Sơ Vi vài câu, cuối cùng nói về tiền tiêu vặt hàng tháng: "Mỗi người trong phủ đều được hai mươi lượng tiền tiêu vặt hàng tháng, bình thường đều phát vào ngày mười lăm hàng tháng, đây là phần của phu nhân. Nếu hôm nào phòng thu chi bận quá quên mang đến cho người thì người cứ sai hạ nhân đến phòng lão phu nhân tìm Xuân Vũ cô nương là được."
Xem ra Chu ma ma và Lục Kim An đều rất đáng tin, không nói với lão phu nhân chuyện đã cho mình mười ngàn lượng tiền riêng. Lão phu nhân sợ nàng không đủ tiền tiêu nên sai ma ma bên cạnh mang tiền tiêu vặt đến cho nàng.
Trái tim đang treo lơ lửng của Sơ Vi cuối cùng cũng yên tâm hạ xuống.
"Đa tạ ma ma."
*
Hôm nay đúng ngày học đường được nghỉ mười ngày luân phiên, vừa ăn xong bữa sáng không lâu thì Lý Duy đã đến phủ tìm Lục Tranh thảo luận bài vở.
Hai nhà Lục, Lý là thế giao, giao tình có thể bắt nguồn từ thời tổ tiên cùng làm quan trong triều.
Lý Duy có nhân phẩm không tồi, tính cách cũng thú vị. Vừa vào học đường đã cực kỳ nhiệt tình với Lục Tranh, hai bên trở thành bạn bè rất nhanh.
Lý Duy đã đến Lục gia nhiều lần nên rất quen thuộc đường đi lối lại trong tiền viện Lục gia.
Lý Duy cũng nghe trưởng bối trong nhà nói chuyện Lục Kim An thành thân. Thảo luận xong bài vở là chớp mắt hỏi Lục Tranh: "Đích mẫu mới của đệ thế nào?"
"Đệ mới chỉ gặp một lần." Lục Tranh nói.
"Sao thế?" Lý Duy trừng lớn mắt.
"Nghe nói là sức khoẻ luôn không tốt, tổ mẫu còn miễn cả thỉnh an."
Cho dù ngày ngày cậu đều đến thỉnh an lão phu nhân nhưng cũng không gặp được người.
Lý Duy cũng biết, mặc dù Lục Tranh có ngộ tính cao, học vấn tốt, nhưng lại không giỏi xử lý quan hệ với người nhà. Dưỡng phụ Lục Kim An hiện giờ không có ở nhà, nếu ở hậu trạch không chu toàn mọi bề thì với tính cách và thân phận của cậu khó tránh khỏi bị người ta đàm tiếu.
Nghĩ đến đây, Lý Duy liền nhắc nhở bạn tốt: "Cho dù tân phu nhân không đến chỗ lão phu nhân thỉnh an thì đệ cũng nên bớt chút thời gian đến chính viện thỉnh an mới phải, lễ không thể bỏ. Kế mẫu của Lâm Khám đại ca ốm mà huynh ấy còn ngày ngày xin nghỉ về hầu hạ thuốc thang. Đệ cũng nên để tâm nhiều hơn, đừng để phụ thân đệ ở ngoài phải lo lắng cho đệ chứ?"
Lục Tranh cũng biết, dù là để phụ thân có thể an tâm dốc sức bên ngoài thì cậu cũng nên giữ quan hệ tốt với đích mẫu. Nhưng Lâm Sơ Vi chỉ lớn hơn cậu vài tuổi, lần nào cũng phải theo lễ tiết gặp trưởng bối, gọi mẫu thân nên cảm thấy có chút bài xích ngấm ngầm.
Đang nói chuyện thì Chung ma ma bước vào, thấy Lý Duy liền cười: "Lý công tử đến rồi."
Tổ phụ của Lý Duy từng làm đến chức Lễ bộ Thượng thư chính nhị phẩm, mấy năm trước mới cáo lão hồi hương. Phụ thân và mấy thúc thúc đều giữ phẩm cấp khá cao trong triều, không hề kém cạnh so với Lục gia.
Lý Duy là đứa cháu học giỏi nhất thế hệ này của Lý gia, được bồi dưỡng trọng điểm nên nha hoàn bà tử Lục gia gặp vị công tử Lý gia này đều đặc biệt coi trọng.
Lý Duy cũng nhận ra thái độ của mấy ma ma bên cạnh lão thái thái khi gặp cậu còn khách khí tôn trọng hơn cả với đại công tử Lục gia Lục Tranh.
Nghĩ đến tình cảnh mà bạn tốt có thể gặp phải trong nhà... Lý Duy nhíu mày nhưng ngoài mặt vẫn cười đáp lời Chung ma ma: "Ta đến tìm Thiếu Du hỏi bài vở, đã làm phiền rồi."
Lục Tranh cũng hỏi: "Ma ma qua đây là tổ mẫu có dặn dò gì à?"
"Ngày mốt là sinh nhật của nhị phu nhân." Chung ma ma nói. "Lão phu nhân bảo ta nhắc đại công tử đừng quên chuyện này."
Lục Tranh gật đầu nhận lời.
Sau khi Chung ma ma đi, Lý Duy mới nói với Lục Tranh: "Vừa mới được nghỉ là đệ lại có lý do để nghỉ thêm rồi. Nói đi cũng phải nói lại, đệ đã có ý tưởng chuẩn bị quà sinh nhật cho tân phu nhân chưa?"
Lục Kim An rất quan tâm đứa con nuôi này. Trước kia mỗi lần đến sinh nhật của lão phu nhân và các trưởng bối trong nhà, quà tặng luôn được chuẩn bị sắn cho cậu, đến ngày chỉ cần mang đi tặng là được, chưa bao giờ để cậu phải khó xử vì những chuyện vặt vãnh này.
Lục Kim An nghỉ phép thành hôn xong liền vội vã chạy về kinh thành, chàng còn không biết Lâm Sơ Vi sắp sinh nhật nên đương nhiên cũng không sai người chuẩn bị quà giúp Lục Tranh.
Lục Tranh nghe hỏi xong hơi sững sờ: "Chưa có."
"Tặng quà phải gãi đúng chỗ ngứa mới tốt. Nếu tặng những thứ ngu ngốc không được người ta thích thì thà không tặng còn hơn." Lý Duy xoa cằm. "Đích mẫu của đệ là người thế nào?"
Thấy Lục Tranh lại trầm tư, Lý Duy mới nhớ ra vừa nãy cậu nói mới chỉ gặp Lục nhị phu nhân một lần, chắc hẳn không biết sở thích của người ta rồi.
"Nói mới nhớ, ta vẫn chưa đi bái kiến nhị thẩm đâu." Lý Duy nghĩ rồi nói. "Hôm nay đã đến rồi thì nên đi bái kiến, đệ đi cùng ta đi."
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)