Ngày thành thân, Lâm Sơ Vi ngất xỉu ngay trên hỷ đường, đành phải nhờ nha hoàn đỡ bái đường xong mới đưa về phòng. Sau đó các bước như vén khăn trùm đầu, uống rượu hợp cẩn đều bị lược bỏ toàn bộ.
Lúc bái đường, Lâm Sơ Vi vẫn trùm khăn đỏ nên mọi người chỉ có thể nhìn thấy vóc dáng chứ không thể nhìn rõ dung mạo của nàng.
Đây là lần đầu tiên Lục Kim An nhìn thấy diện mạo của thê tử kết tóc.
Nàng có khuôn mặt thanh tú, ngũ quan tinh xảo. Mặc dù đang nhắm mắt, sắc mặt nhợt nhạt nhưng vẫn có thể nhận ra đây là một giai nhân thanh tú hiếm có.
Tố Nguyệt hành lễ với Lục Kim An: "Nhị gia, đại phu nói cô nương nhà chúng nô tỳ bệnh khá nặng nên cần phải tĩnh dưỡng cẩn thận vài ngày. Hôm nay e là không thể đến chỗ lão phu nhân kính trà được rồi."
Tuy Lục Kim An không bị say sóng nhưng trước kia đi học cũng từng nghe đồng môn kể người say sóng là khó chịu nhất, lại lâu khỏi, có người thậm chí còn nôn ra cả mật xanh mật vàng.
Trước khi xuất phát nàng lại không cẩn thận rơi xuống nước, cộng thêm say sóng và không quen thủy thổ do lặn lội đường xa, quả thực cần nghỉ ngơi một thời gian dài.
"Không sao." Lục Kim An nói: "Tổ mẫu luôn đại lượng nên sẽ không so đo."
Trước khi rời đi, Lục Kim An nhìn mỹ nhân ốm yếu trên giường một lần nữa, cảm giác như chỉ cần ra ngoài đứng một chút là sẽ bị gió thổi bay mất. Chàng lại dặn hai nha hoàn: "Chăm sóc tốt cho chủ tử của các ngươi."
Hai người liên tục vâng dạ.
Sau khi Lục Kim An rời khỏi phòng, chưa đi được bao xa thì gặp con nuôi Lục Tranh của mình.
Lục Tranh hành lễ với Lục Kim An, chủ động giải thích lý do mình tới đây: "Sáng nay con đã đến viện chính bái kiến phu nhân nhưng ma ma nói người đang ốm, một lát nữa mới tỉnh nên bây giờ con mới qua thăm."
Lục Tranh năm nay vừa tròn mười tuổi, bình thường giờ này đang học ở thư viện. Lần này vì phụ thân thành hôn nên cậu mới xin tiên sinh nghỉ hai ngày.
"Dạo này có tốt không?"
Lục Tranh đáp: "Mọi thứ đều tốt ạ."
Lục Kim An cũng biết, ban đầu Lục lão phu nhân ra sức phản đối chàng nhận nuôi đứa trẻ này, sau đó cũng đành phải chấp nhận vì không cản nổi.
Tổ mẫu đã tỏ thái độ nên đại ca đại tẩu đương nhiên cũng sẽ không quá bận tâm đến đứa trẻ này.
Chàng quanh năm làm quan bên ngoài, cho dù mỗi lần trở về đều nhắc nhở trên dưới trong phủ nhưng cũng không thể gạt bỏ thể diện của tổ mẫu. Mỗi lần chàng đi là đi biền biệt nửa năm, người trong phủ nhìn mặt, gió chiều nào che chiều ấy là chuyện khó tránh khỏi.
Mặc dù lần nào Lục Tranh cũng nói "mọi thứ đều tốt" nhưng Lục Kim An biết thằng bé nhất định đã phải chịu không ít ủy khuất.
Ý định ban đầu của chàng là muốn đứa trẻ này làm một người nhàn tản phú quý, bảo vệ nó cả đời chu toàn. Ngặt nỗi Lục Tranh thiên tính thông minh lại hiếu học, bảo nó đừng đọc sách khoa khảo thì chàng thật sự không mở miệng nổi nên chỉ đành mặc kệ.
Nhưng vẫn phải nói những lời khuyên thích đáng.
Lục Kim An nói: "Nghe Tống tiên sinh nói con cần cù khổ học, vô cùng chăm chỉ, ta rất vui. Chỉ có một điều, gia đình chúng ta không cần thiết chỉ đâm đầu vào con đường khoa cử xuất sĩ. Nếu chăm chỉ quá mức rồi làm tổn hại thân thể, ngược lại là bỏ gốc lấy ngọn thì được không bù mất."
"Vâng." Lục Tranh đáp. "Con xin nghe theo lời dạy của phụ thân."
Hai người này ngày thường đều ít nói, sau vài câu đơn giản thì không còn gì để nói nữa, đi thêm một đoạn đường rồi đường ai nấy đi.
*
Có lẽ vì lão phu nhân đã lên tiếng nên mấy ngày nay luôn không có ai đến làm phiền Sơ Vi. Phi Nguyệt nói Lục Kim An từng đến hai lần nhưng nàng đều ngủ nên cũng không gặp được hắn.
Sau khi nằm trên giường ròng rã ba ngày, Sơ Vi cuối cùng cũng có chút sức lực, cảm thấy cứ buồn bực trong phòng mãi cũng không phải cách nên nàng muốn ra ngoài đi dạo một chút.
Tố Nguyệt là nha hoàn do người mẹ đã khuất của Sơ Vi đích thân chọn cho nàng. Tuy mới mười bảy tuổi nhưng đã rất ra dáng người lớn: "Cô nươnghoặc là nghỉ ngơi trong phòng không ra ngoài, nếu ra ngoài thì phải đi thỉnh an lão phu nhân trước. Nếu không người ngoài nhìn vào sẽ nói người không đúng quy củ."
Sơ Vi gật đầu.
Chủ yếu là do say sóng cộng thêm không hợp thủy thổ, nghỉ ngơi mấy ngày thân thể nàng đã tốt hơn nhiều rồi.
Đã gả qua đây rồi thì không thể cả đời trốn tránh không đi thỉnh an, sớm muộn gì cũng phải đi.
Cứ nhốt mình trong phòng mãi dễ sinh bệnh.
Đang nói chuyện thì Triệu ma ma bên cạnh lão phu nhân bước vào, nói với Sơ Vi: "Lão nô thỉnh an thiếu phu nhân. Hôm nay nhị gia chuẩn bị khởi hành về kinh rồi. Lão phu nhân truyền lời, nếu nhị phu nhân thấy trong khoẻ hơn thì qua Ninh Thọ đường một chút."
Phi Nguyệt nhịn không được nhíu mày: "Nàng nương, người có dậy nổi không? Hay là nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa?"
Nghe nói vào ngày hai người thành hôn có một người nàng mẫu đã ầm ĩ nói tân nương tử không may mắn, quan khách cũng xì xào bàn tán.
Tuy lúc đó Sơ Vi hôn mê nên không biết những chuyện này, nhưng hai người Phi Nguyệt mấy ngày nay đã nghe ngóng được không ít. Các gia đình quyền quý luôn để ý những thứ này, nàng ấy hơi sợ cô nương qua đó sẽ bị lão phu nhân làm khó dễ.
Trong lòng Sơ Vi ngược lại rất bình thản.
Nàng cũng coi như là người đã trải qua cái chết, nay được sống lại một đời, lại ở trong thế giới tiểu thuyết mà mình có thể dự đoán trước kết cục nên bình tĩnh hơn rất nhiều.
Phụ nữ ở thế giới này không có công việc, sự nghiệp chính cả đời là hầu hạ cha mẹ chồng và chồng. Thức khuya dậy sớm chờ đến ngày con cái thành tài, bản thân cũng trở thành lão phu nhân thì mới có thể thực sự được "nghỉ hưu".
Mà nhìn từ một góc độ khác, hòa ly cũng là một kiểu nghỉ hưu. Rời khỏi cái gia đình không có chút máu mủ ruột rà này, sau này không cần quản chuyện gì nữa, không cần bận tâm đến cảm nhận của ai, chỉ làm những việc mình thích, chưa chắc đã là chuyện xấu.
Sơ Vi vỗ nhẹ lên mu bàn tay Phi Nguyệt có ý an ủi, ra hiệu nàng ấy không cần lo lắng.
"Được, ta sẽ đi cùng ma ma qua đó."
Nhân khẩu Lục gia tương đối đơn giản. Vì phải tiễn Lục Kim An lên đường nên mọi người trong nhà đều có mặt đông đủ.
Tổ mẫu của Lục Kim An là Lục lão phu nhân, đại ca đại tẩu, tiểu muội chưa xuất giá và hai di nương của cha chồng đều ở đó.
Sơ Vi bước lên lần lượt chào hỏi từng người dưới sự hướng dẫn của ma ma.
Lục lão phu nhân trạc ngoài năm mươi tuổi, có dáng vẻ của một lão phu nhân nhà thế gia nghiêm khắc và cứng nhắc. Ngũ quan đoan chính dễ nhìn, thời trẻ chắc hẳn cũng là một mỹ nhân tiêu chuẩn.
Lục đại ca Lục Tiến Chi có tướng mạo không tồi, nói chuyện cũng hòa nhã, chỉ là thiếu đi vài phần hăng hái của tuổi trẻ, thiết nghĩ mấy năm nay cũng không được suôn sẻ cho lắm.
Lục đại tẩu Vương Tự nhìn có vẻ lớn hơn đại ca vài tuổi, là một thiếu phụ trẻ rất biết cách ứng xử. Từ sáng sớm đã túc trực bên cạnh lão phu nhân, lời lẽ sắc sảo chọc lão phu nhân cười vui vẻ mấy bận. Nhắc đến con trai thị mấy hôm trước bị trúng gió nên lần này không thể bái kiến tiểu thẩm, hôm khác sẽ đến tạ lỗi với Sơ Vi.
Lục tiểu muội Lục Lâm Lang có dung mạo xinh xắn, tính tình bẽn lẽn, đỏ mặt bước lên hành lễ với Sơ Vi rồi ngoan ngoãn lùi sang một bên.
Lão phu nhân không có ý định giới thiệu hai di nương, Sơ Vi cũng chỉ đành tạm thời phớt lờ, đợi sau này tìm hiểu thêm.
Sơ Vi nhận lễ vật của lão phu nhân và đại tẩu, lại tặng hồng bao đã chuẩn bị sẵn cho tiểu muội Lục Lâm Lang.
Sơ Vi vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì có nha hoàn dẫn một tiểu công tử bước vào.
"Đây là Tranh Ca Nhi, con nuôi của Kim An." Lão phu nhân nói. "Tranh nhi, mau qua bái kiến mẫu thân."
Đây chính là nam chính trong truyện khoa cử lừng danh Lục Tranh.
Nghe giới thiệu, Sơ Vi suýt chút nữa cầm không vững chén trà trên tay.
Lục Tranh lúc này vẫn chưa phải là nam chính có bàn tay vàng vượt quan trảm tướng đoạt Trạng Nguyên, chỉ là một đứa bé khoảng mười tuổi, trạc tuổi cháu trai kiếp trước của Sơ Vi, mặt mày còn hơi giống nữa.
Chị dâu của Sơ Vi là quản lý cấp cao của ngân hàng, anh trai làm thương mại quốc tế nên thường xuyên vắng nhà, cháu trai lớn lên ở nhà bà ngoại. Hồi cấp ba và đại học Sơ Vi đều ở nhà nên tình cảm với cháu trai là tốt nhất.
Trong nguyên tác Lục Tranh là người có tính cách xa cách và lạnh nhạt. Sơ Vi vừa tới đã làm mẹ nuôi của một thiếu niên mười tuổi, vốn dĩ không có chút tự tin nào về mối quan hệ này, cảm thấy đứa trẻ này nhất định rất khó chung sống. Lúc này khi đặt hình ảnh đứa cháu nhà mình vào thì lại thấy có chút gần gũi.
Lục Tranh hành lễ với Sơ Vi: "Bái kiến mẫu thân."
Sơ Vi vội vàng đứng dậy đỡ Lục Tranh lên rồi lấy hồng bao từ tay Tố Nguyệt nhét vào tay Lục Tranh.
Như vậy, Sơ Vi coi như đã gặp mặt toàn bộ mọi người trong nhà, ngoại trừ phu quân Lục Kim An đã bái thiên địa cùng nàng.
Lão phu nhân lúc này mới nhận ra, quay sang hỏi nha hoàn bên cạnh: "Xuân Vũ, nhị gia đâu? Sao vẫn chưa qua đây?"
Tỳ nữ đáp: "Vệ đại nhân vừa nãy đến đây nói là có chuyện quan trọng cần bàn bạc với nhị gia, hiện giờ vẫn đang ở thư phòng."
Đúng lúc này, tiểu tư bên cạnh Lục Kim An đến báo hôm nay nhị gia ăn cơm với Vệ đại nhân ở tiền viện, lão phu nhân không cần đợi.
Lục lão phu nhân cười lắc đầu nói: "Vốn dĩ là tiệc chuẩn bị cho nó, nó thì hay rồi, lại đi lo chuyện rồi bỏ mặc chúng ta ở đây. Dù sao cũng còn biết sai người qua báo một tiếng. Thôi vậy, không cần đợi nó, chúng ta cứ dùng bữa trước đi."
Sơ Vi hiện giờ đang mang thiết lập "yếu ớt nhiều bệnh" nên không cần xông xáo lên trước. Nàng chỉ đợi mọi người an tọa xong xuôi mới đi tới bàn, ngồi xuống ghế trống bên trái lão phu nhân.
Người xưa luôn tôn quý vị trí bên trái, đúng ra bên tay trái lão phu nhân là vị trí danh dự nhất trong số các hậu bối.
Sơ Vi nhớ lại trong nguyên tác, đại ca của Lục Kim An không phải do chính thất sinh ra, thi cử mười mấy năm vẫn chỉ là một tú tài. Sau này cũng từ bỏ con đường khoa cử, phụ giúp quản lý một số sản nghiệp. Vì vậy, địa vị của hai vợ chồng nhà này ở Lục gia có phần thấp hơn.
Sơ Vi đoán vị trí này có lẽ là để dành cho Lục Kim An, có điều hôm nay Lục Kim An không có mặt nên mới hời cho nàng ngồi vào.
Đã đến thì cứ an tâm ở lại, dù sao vài năm nữa nàng sẽ rời đi nên không cần thiết phải xây dựng hình tượng cháu dâu hoàn mỹ như Vương Tự. Sơ Vi khiêm tốn hai câu rồi an ổn ngồi xuống.
Hai di nương theo lệ vẫn phải đứng hầu, lão phu nhân cũng không nói thêm gì. Khi đại tẩu Vương thị muốn đứng dậy hầu hạ lão phu nhân dùng bữa thì lão phu nhân ngăn lại, người một nhà không cần nhiều quy củ như vậy.
Đại tẩu Vương Tự vốn dĩ cũng chỉ làm bộ khách sáo một chút, tổ mẫu không cho hầu hạ nên thị liền ngồi xuống, vừa dùng bữa vừa quan sát đệ muội ngồi đối diện mình.
Vương Tự cũng biết, nhị đệ từng làm quan ở kinh thành nhiều năm, rất nhiều thế gia ở kinh thành đều cực kỳ coi trọng hắn. Không chỉ có công chúa Vĩnh Gia do Đức phi sinh ra, mà còn có không ít quận chúa, huyện chúa cũng có ý muốn hắn làm rể. Thị vẫn luôn tò mò nhị đệ sẽ thành thân với một quý nữ hiển hách như thế nào, không ngờ lại là một cô nương có gia thế bình thường như vậy.
Nghe nói phụ thân của Lâm Sơ Vi nghiêm khắc, kế mẫu cay nghiệt, bản thân nàng ta là cô nương xuất thân từ tiểu hộ ở Tuyền Châu. Vương Tự vốn tưởng rằng Sơ Vi gả vào một gia đình như Lục gia sẽ rụt rè sợ sệt.
Nhưng nàng ta lại không hề như vậy.
Có lẽ do mới ốm dậy nên hành động của Sơ Vi có phần chậm chạp, nhưng lại không hề nhút nhát. Ở nàng ta toát lên một vẻ phóng khoáng hiếm có và không kiêu ngạo không siểm nịnh vừa vặn.
Mặc dù là lần đầu tiên đến dùng bữa cùng lão phu nhân, nói cũng không nhiều nhưng không hề mù quáng lấy lòng a dua. Ngược lại, nàng ta mang một tâm thái không sợ hãi như người đứng ngoài cuộc làm Vương Tự phải nhìn thêm vài lần.
*
Trong thư phòng ở tiền viện, Lục Kim An vừa rồi còn giữ lễ nghĩa chu toàn tiễn Vệ đại nhân ra cửa, sau khi Vệ đại nhân vừa rời đi, ánh mắt chàng đã hoàn toàn lạnh lẽo.
Ngũ hoàng tử và Tam hoàng tử mấy năm nay tranh đấu liên tục. Mới ba tháng trước, một biểu ca đắc lực nhất của nhà ngoại Ngũ hoàng tử đã bị Tam hoàng tử dâng sớ hạch tội rồi tống vào tù.
Người biểu ca này đã giúp Ngũ hoàng tử làm những việc mờ ám. Nay người đã vào tù, lại không tìm được người tiếp quản nên hơn phân nửa công việc trong tay hắn liền giao cho Lục Kim An.
Lục Kim An vô cùng chán ghét những chuyện này, muốn cắt đứt quan hệ với Ngũ hoàng tử nhưng lại không thể.
Phụ thân chàng từng làm tiên sinh của Ngũ hoàng tử, chàng còn từng là thư đồng của Ngũ hoàng tử. Nếu bây giờ lựa chọn cắt đứt với phe phái Ngũ hoàng tử thì khó tránh khỏi bị chụp mũ “âm địa độc ác, phản bội chủ nhân”. Theo lẽ thường, không một bề trên nào lại muốn dùng một kẻ tuyệt tình tàn nhẫn như vậy, trừ phi hắn định làm một nàng thần*.
(*)Nàng thần: chỉ những vị trung thần nàng độc trong triều đình. Họ không bè phái, không kết đảng, không đứng về phía bất kỳ thế lực hay hoàng tử nào. Họ thường bị các thế lực trong triều đình nàng lập, ghen ghét và tìm cách hãm hại. Họ "nàng độc" vì chỉ có một chỗ dựa duy nhất là Hoàng đế.
Nhưng từ xưa đến nay, người nhà của nàng thần phần lớn đều không có kết cục tốt đẹp. Chàng còn cả một gia đình lớn nên không thể đánh cược, chỉ đành ứng phó nhận lấy những công việc mà Ngũ hoàng tử giao phó.
Trong Ninh Thọ đường, Sơ Vi và mọi người vừa dùng bữa xong liền nghe nha hoàn vào báo nhị gia đến rồi.
Lục lão phu nhân mỉm cười nói: "Thê tử của con sáng sớm đã vội đến tiễn con, đợi con nửa ngày cuối cùng cũng đến rồi."
Lục Kim An cũng ngay lập tức chú ý đến nữ tử mặc áo đỏ đang ngồi bên cạnh tổ mẫu.
Bọn họ là phu thê nhưng thực tế chưa gặp nhau được mấy lần.
Mấy ngày trước nàng ốm nặng, mỗi lần chàng đến viện nàng đều đang ngủ say. Đây là lần đầu tiên chàng nhìn thẳng vào mắt nàng.
Kỳ nghỉ phép thành hôn của Lục Kim An cũng không phải để nghỉ ngơi vô ích. Ngày thứ hai sau khi thành hôn, chàng đã đến ngoại thành giúp nhà ngoại Ngũ hoàng tử giải quyết hai việc. Trở về lại giúp Ngũ hoàng tử lo lót các thế lực địa phương và quan lại. Mấy ngày nay đều bận rộn, ngay cả đại phu đến bắt mạch cho nàng cũng là do tổ mẫu gọi đến.
Lục Kim An tự nhận mình làm trượng phu không được tốt lắm. Vừa không ân cần hỏi han bên giường thê tử mới cưới, cũng không chăm sóc thuốc thang. Thậm chí vì về nhà quá muộn, để cho tiện và cũng sợ làm phiền nàng nên chàng ngủ lại ở thư phòng.
Ngay cả tổ mẫu cũng bất mãn với hành vi mấy ngày nay của chàng. Nhưng ánh mắt của Lâm Sơ Vi lại thực sự bình tĩnh, khi nhìn chàng cũng không hề có bất kỳ oán hận hay bất mãn nào. Giống như một tia sáng trong chốn đào nguyên, bên trong ẩn chứa một thế giới an bình khác biệt.
Khoảnh khắc chạm phải ánh mắt nàng, Lục Kim An cảm nhận được một sự bình yên sâu thẳm trong lòng đã lâu không thấy. Những tâm trạng bực dọc mấy ngày nay do vướng bận với Ngũ hoàng tử và các thế lực địa phương cũng bình lặng lại.
Lục Kim An ngồi xuống trò chuyện cùng mọi người một lát. Tùy tùng thân cận kiêm hộ vệ Lục Giản bước vào báo rằng hành lý đã thu xếp ổn thỏa, có thể khởi hành rồi.
Lục Kim An gật đầu, ánh mắt lại hướng tới Sơ Vi: "Vậy ta đi đây."
Sơ Vi đang mải nhìn hoa văn trên vạt áo của Lục Tranh để đoán sở thích của đệ nhất nam chính truyện khoa cử nên hoàn toàn không chú ý đến Lục Kim An, cũng không nghe thấy gì.
Lục Kim An hơi bối rối nhưng điều chỉnh lại rất nhanh, quay sang bái biệt tổ mẫu.
Lục lão phu nhân cũng chú ý đến động tác của cháu trai, liền gọi Sơ Vi: "Hai ngày nay thân thể ta không khỏe, không ra gió được. Sơ Vi, con đi tiễn đi."
Sơ Vi không biết quy trình tiễn người thời cổ đại là như thế nào, nghe gọi tên liền đặt chén trà xuống đứng dậy rồi đi theo Lục Kim An ra cửa.
Không thể không nói, tác giả quá thiên vị cặp cha con này. Lục Tranh mới chỉ là mười tuổi mà đã trổ mã cực kỳ xuất chúng. Lục Kim An có một bộ da tuyệt hảo, dáng người cao ráo, tướng mạo đường hoàng, khí chất và nhan sắc đều thuộc hàng đỉnh cao. Khó trách đúng là kiểu người mà các hoàng tử hoàng nữ trong kinh thành đều yêu thích.
Hai người tuy là phu thê nhưng những ngày qua chưa nói với nhau một câu nào, nhìn qua là biết cực kỳ không thân quen.
Lục Kim An và Sơ Vi sóng vai bước ra cửa, dọc đường không nói lời nào. Ra đến hành lang chàng mới lên tiếng: "Nàng còn yếu, cứ về phòng nghỉ ngơi là được, khi nào rảnh rỗi ta sẽ về thăm nàng."
Sơ Vi gật đầu, cân nhắc xung quanh còn có không ít ma ma tùy tùng liền cũng có qua có lại nói thêm một câu: "Vâng, nhị gia đi đường cẩn thận."
Sau khi hai người chia tay, Lục Kim An nhớ lại những gì Lục Giản nói. Lâm lão gia không thích nữ nhi của cố thê nên chỉ cho hai ngàn lượng phòng thân. Chàng quay sang nói với nhũ mẫu Chu ma ma đang tiễn mình ra cửa: "Đến phòng thu chi rút mười ngàn lượng, tính vào chi tiêu của ta."
Chu ma ma gật đầu: "Nhị gia lấy bạc làm gì?"
"Bà đưa cho phu nhân."
Đây là định lấp đầy tư khố cho phu nhân à? Chu ma ma cũng không ngờ nhị gia ra tay hào phóng như vậy, ngạc nhiên rồi gật đầu nhận lời.
Lục Kim An nói: "Lâm thị tuổi còn nhỏ lại chân ướt chân ráo mới đến, những năm nay ta bận rộn ở kinh thành không có ở nhà nên mong ma ma giúp đỡ nhiều hơn."
Chu ma ma nhanh chóng phán đoán: Nhị gia rất hài lòng với người thê tử bị ép thành thân này.
Bà trịnh trọng gật đầu: "Vâng, nô tỳ nhất định sẽ chăm sóc tốt cho phu nhân. Chúc nhị gia thượng lộ bình an."
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)