Khi Lâm Sơ Vi mở mắt ra liền phát hiện mình đang ở trong một căn phòng tân hôn đậm nét cổ kính. Đập vào mắt là màn giường, giấy dán cửa sổ và nến long phụng, tất cả đều ngập một sắc đỏ vui vẻ.
Tố Nguyệt nghe thấy tiếng động liền bước tới ân cần hỏi han: "Phu nhân tỉnh rồi ạ? Người đã thấy khá hơn chút nào chưa?"
Đầu Sơ Vi vẫn còn hơi choáng váng, ngực nặng trĩu như bị nhét đầy bông, nhưng quả thật đã khá hơn nhiều so với lúc ngất xỉu khi bái đường.
Nàng khó nhọc gật đầu, hỏi Tố Nguyệt: "Sao ta ở đây?"
Phi Nguyệt bưng một chén nước ấm vừa pha tới, vẻ mặt đầy lo âu: "Người bệnh nặng quá, lúc bái đường cùng cô gia thì bị ngất. Nô tỳ và Tố Nguyệt tỷ tỷ phải đỡ người bái đường xong rồi mới đưa người về đây. Người ngủ đến tận bây giờ..."
"Làm nô tỳ sợ chết khiếp." Tố Nguyệt cũng hùa theo. "Thấy người tỉnh lại mà tim nô tỳ vẫn còn đập thình thịch đây này. Lão phu nhân trong phủ vừa sai ma ma tới, đợi người tỉnh lại sẽ mời đại phu đến bắt mạch cho người. Lát nữa nô tỳ sẽ đi bẩm báo."
Hai người này là nha hoàn hồi môn mang từ nhà họ Lâm tới, từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh tiểu thư nên thực sự quan tâm tới chủ tử.
Mấy ngày nay quả thực bị hành hạ đến khổ sở, giọng Sơ Vi khàn khàn: "Chắc là do say sóng với không hợp thủy thổ, không có gì đáng ngại đâu."
Tố Nguyệt thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt."
Sơ Vi uống vài ngụm nước trên tay Phi Nguyệt, vừa định ngồi dậy lại thấy trời đất quay cuồng, đành cam chịu nằm xuống.
"Bây giờ là giờ nào rồi?"
"Thưa cô nương." Tố Nguyệt đáp. "Vừa qua giờ Tỵ."
Sơ Vi gật đầu.
Sau khi ngủ trọn một ngày một đêm, Sơ Vi đã hết buồn ngủ nhưng cả người vẫn bủn rủn không có sức lực.
Hai nha hoàn đều đã lui ra gian ngoài, chỉ còn lại một mình nàng, cũng là khoảng thời gian thanh tĩnh hiếm hoi.
Mười ngày trước, trong lúc đi thuyền chủ nhân của thân xác này không cẩn thận rơi xuống nước, sốt cao không lùi. Đúng lúc đó, Sơ Vi vừa tử nạn trong một vụ tai nạn giao thông liền xuyên không nhập vào.
Đây là lần đầu tiên đại tiểu thư Lâm gia đi đường thủy, từ Tuyền Châu đến Thanh Châu mất ròng rã hơn nửa tháng trời. Không phải để du sơn ngoạn thủy hay thăm viếng người thân mà là để xuất giá.
Người nàng sắp gả là một viên quan tam phẩm nắm thực quyền trẻ nhất đương triều, là hồng nhân trước mặt đương kim Thánh thượng, Lễ bộ Thị lang Lục Kim An.
Lục gia là một thế gia danh gia vọng tộc ở Thanh Châu, có gia sản, có nền tảng vững chắc. Tổ tiên từng xuất hiện hai vị đại quan nhất phẩm, phụ thân từng làm đến chức Tả đô Ngự sử chính nhị phẩm, sau này vì nước quên thân nên được ban tước hiệu "Trung Nghị".
Nhưng thực ra Sơ Vi biết, ngoài những điều đó, Lục Kim An còn có một thân phận khác. Y chính là cha nuôi của nam chính Lục Tranh trong cuốn truyện khoa cử "Thanh Vân Chi Thượng". Trong truyện, y là một quyền thần quyền cao chức trọng, sát phạt quyết đoán, thủ đoạn trác tuyệt, gần như là "bàn tay vàng" của nam chính.
Trong nguyên tác, nam chính Lục Tranh trí tuệ siêu phàm, tích lũy thâm hậu. Tuy quá trình khoa khảo có chút trắc trở nhưng vẫn một đường thẳng tiến, cuối cùng giành được ngôi vị Trạng nguyên trong kỳ thi Đình, thuận lợi bước vào quan trường.
Tin tốt là nàng đã đọc qua cuốn sách này.
Tin xấu là vì truyện quá dài nên nàng mới đọc được hơn nửa, chưa kịp xem kết cục thì đã xuyên không.
Nhưng không biết kết cục cũng không ảnh hưởng gì đến vai diễn của nàng.
Bởi vì nàng xuyên vào một trong những nhân vật phản diện ở giai đoạn đầu của nguyên tác, Lâm thị, mẹ kế của nam chính Lục Tranh.
Trong nguyên tác, vì trượng phu không yêu thích, con riêng không gần gũi nên Lâm thị sinh lòng oán hận. Sau này, bị người ngoài và hạ nhân xúi giục nên nàng ta đã làm rất nhiều hành động nhắm vào nam chính Lục Tranh.
Đến năm thứ ba sau khi thành thân, Lục Kim An chịu hết nổi nên đã yêu cầu hòa ly với nàng ta.
Khoảnh khắc xảy ra tai nạn, Lâm Sơ Vi đột nhiên hiểu được cảm giác “xuất hồn”.
Nàng vốn tưởng mình sẽ vĩnh biệt thế gian nhưng không ngờ lại đột ngột xuyên không đến nơi này.
Sau khi xuyên qua và được cứu tỉnh, nàng cũng tiếp nhận toàn bộ ký ức của chủ nhân thân xác này.
Cha của chủ nhân thân xác này chỉ là một tiểu lại bát phẩm. Ông nội từng làm quan đến tứ phẩm, cũng có chút địa vị trong triều nhưng đã qua đời từ lâu.
Lục Kim An thì có gốc gác danh giá, cha từng là tiên sinh của hoàng tử trong cung. Y còn là thư đồng của Ngũ hoàng tử, từ nhỏ lớn lên trong cung, được Thiên tử hết mực tín nhiệm. Theo lý mà nói, y tuyệt đối sẽ không cưới một nữ nhi của một tiểu lại bát phẩm như vậy.
Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ.
Trong sách cũng giải thích rất rõ ràng.
Công chúa Vĩnh Gia nữ nhi của hoàng đế luôn thích Lục Kim An, có ý muốn y làm phò mã. Nhưng vì nàng ta và Tam hoàng tử đều do Đức phi sinh ra, mà Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử xưa nay lại như nước với lửa nên Ngũ hoàng tử tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra.
Bản thân Lục Kim An cũng có những e ngại riêng. Đại hoàng tử đã bị loại khỏi cuộc chiến đoạt ngôi từ lâu, Nhị hoàng tử là Thái tử thì đã bị phế truất từ nhiều năm trước. Nhà ngoại của Tam hoàng tử thế lực to lớn, tự cho rằng đã nắm chắc ngôi vị Thái tử trong tay nên hành sự ngày càng phô trương ngạo mạn, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Vì vậy, Lục Kim An không muốn dính dáng với muội muội ruột của Tam hoàng tử.
Nhưng công chúa và Đức phi đã tỏ rõ thái độ nhắm trúng y. Dù các khuê nữ thế gia ở kinh thành có coi trọng đến đâu thì Lục Kim An cũng không dám tùy tiện cầu hôn. Làm vậy chẳng khác nào công khai tỏ thái độ, trong mắt Lục gia cô nương nhà này còn tốt hơn cả công chúa, ta thà lấy nàng ấy còn hơn cưới công chúa Vĩnh Gia.
Lục Kim An cứ kéo dài như vậy cho đến khi qua tuổi hai mươi tư. Bước ngoặt xảy ra chính là trong bữa tiệc sinh nhật của Quý phi vài tháng trước. Công chúa Vĩnh Gia mượn rượu yêu cầu phụ hoàng ban hôn cho mình và Lục Kim An, còn Ngũ hoàng tử thì ra sức phản đối. Cuối cùng, hai huynh muội cãi nhau ầm ĩ ngay trong bữa tiệc chỉ vì chuyện hôn sự của Lục Kim An.
May mà Quý phi vốn cần kiệm, không thích phô trương xa hoa nên sinh nhật lần này chỉ bày một bữa tiệc riêng tư trong cung. Khách mời đều là những người thân cận nên chuyện xấu không bị đồn ra ngoài.
Cuối cùng hoàng đế phải đứng ra hòa giải và đánh mỗi người năm mươi đại bản. Trước tiên là phê bình Vĩnh Gia mấy năm nay hành sự quá kiêu ngạo, sau đó lại mắng Ngũ hoàng tử không có chút tiến bộ nào, rồi gọi Lục Kim An vào.
Với con cái hoàng đế còn có tình cảm cha con, nhưng với bề tôi như Lục Kim An thì không hề khoan dung chút nào. Chỉ thiếu nước chỉ thẳng mặt mắng y là tai họa, bắt y mau cút về tìm một mối hôn sự.
Lục Kim An trở về Thanh Châu bàn bạc với tổ mẫu, Lục lão phu nhân lập tức nghĩ ra một ý tưởng.
Khoảng mười mấy năm trước, ông nội y từng gặp lại một người đồng môn rất thân thiết thời thơ ấu trong gia yến của Thành Quận vương. Hai người nhiều năm không gặp, vừa gặp nhau là suýt nữa đã "cầm tay nhau rưng rưng nước mắt". Sau vài chén rượu lại lỡ lời hứa hẹn đính ước bằng miệng cho con cháu hai nhà.
Lúc đó trong bữa tiệc có khá nhiều người, cả sảnh đều là các quan viên trong triều, ai cũng coi như nhân chứng. Hơn nữa, vị Quận vương này còn là trưởng bối của công chúa Vĩnh Gia nên lời nói của ông ta có trọng lượng với công chúa.
Nếu Lục Kim An tuân theo di nguyện của ông nội thành thân với Lâm Sơ Vi thì không ai có thể dị nghị.
Thế nên sau khi bàn bạc với bà nội Lục Kim An mới quyết định thành thân với Sơ Vi.
Cuộc hôn nhân này vốn bất đắc dĩ và tính toán giao dịch. Hơn nữa Lục Kim An là kẻ cậy tài khinh người, tính tình lạnh lùng bạc bẽo, yêu cầu đối với người xung quanh rất cao, với người chung chăn gối thiết nghĩ lại càng khắt khe hơn. Cả quyển truyện, không có một nhân vật nữ nào có thể bước vào trái tim y.
Huống hồ cốt truyện đã rành rành ra đó, sau ba năm Lục Kim An tránh khỏi đầu sóng ngọn gió, xác suất cao vẫn sẽ đưa đơn hòa ly cho nàng.
Sơ Vi thầm nghĩ, nếu đây là kết cục đã được định sẵn thì bà đây tuyệt đối sẽ không đánh trận mà không nắm chắc phần thắng. Phải tranh thủ tậu trước một ít sản nghiệp, đến lúc rời đi cũng có thể ngẩng cao đầu.
*
Bên trong Ninh Thọ đường, một nha hoàn mặc áo xanh bước nhanh vào bẩm báo với lão phu nhân đang ngồi ở vị trí thượng tọa. Bà mặc chiếc áo bối tử màu nâu sậm thêu họa tiết hồ lô song phúc bằng chỉ vàng: "Nhị gia đến rồi ạ."
Lục lão phu nhân nói: "Cho nó vào."
Phụ thân của Lục Kim An đã hi sinh mười mấy năm trước. Mẫu thân luôn ốm yếu, lại chịu đả kích từ việc trượng phu mất sớm nên ba năm trước cũng đã qua đời. Trưởng bối duy nhất trong nhà có thể bàn chuyện chỉ còn lại tổ mẫu.
Lục lão phu nhân luôn hết mực từ ái với đứa cháu trai này. Nghe nói Lục Kim An sắp đến, bà đã sai người chuẩn bị sẵn loại trà và điểm tâm mà hắn thích.
Lục Kim An thỉnh an Lục lão phu nhân xong liền ngồi xuống khi tổ mẫu ra hiệu.
Lục lão phu nhân nhìn cháu trai, ôn tồn hỏi: "Đã định khi nào thì khởi hành về kinh chưa?"
Lục Kim An đáp: "Khoảng ba ngày nữa ạ."
Thanh Châu cách kinh thành nói xa không xa, nói gần cũng chẳng gần. Lục Kim An hiện giờ đang giữ chức vụ quan trọng nên chỉ được nghỉ phép thành thân có mấy ngày, thời gian cơ bản đều tiêu tốn trên đường.
"Cũng hết cách." Lục lão phu nhân khẽ thở dài nói: "Con thu xếp ổn thỏa rồi thì về kinh đi, đừng lo lắng chuyện trong nhà."
Lục Kim An gật đầu, nhấp một ngụm trà rồi lại hỏi: "Nghe nói lúc tam nàng mẫu đi đã ầm ĩ không vui, có chuyện gì vậy ạ?"
Triệu ma ma đi lên thêm trà cho Lục Kim An, xen lời: "Tam nàng thái thái nhiều lời, trước mặt bao nhiêu quan khách lại nói thẳng chuyện tân nương tử ngất xỉu lúc bái đường là điềm xui. Lão phu nhân không nể mặt bà ấy là lẽ thường tình."
"Đáng lẽ ra nên để con bé nghỉ ngơi vài ngày nhưng lại sợ lỡ mất giờ lành nên mới vội vàng bái đường... Chuyện này không thể trách tân nương tử được." Lão phu nhân nói với Lục Kim An. "Nhưng ta nghe Lục Giản và Toàn Mậu nói, trước khi con bé lên kiệu hoa, phụ thân nó đã ép đòi ba mươi ngàn lượng bạc nên mới chậm trễ mất hai ngày, có chuyện này không?"
Lục Kim An đáp: "Đúng vậy ạ."
"Ta còn nghe nói, tuy Lâm gia nhận được ba mươi ngàn lượng bạc nhưng lại không đưa con bé một cắc nào, giữ lại hết để lo cưới xin cho hai đứa đệ đệ do kế mẫu sinh ra. Dân gian có câu, có mẹ kế thì sẽ có cha dượng, chuyện này không liên quan đến con bé, con đừng trách nó."
Chỉ trong vài câu ngắn ngủi mà lão phu nhân đã nhấn mạnh hai lần "đừng trách nó". Cũng không hẳn là bà hài lòng với đứa cháu dâu này, chỉ là cảm thấy chuyện đã xảy ra rồi, truy cứu cũng không có ý nghĩa gì, bà chỉ muốn cố gắng duy trì thể diện trong nhà ở mức tối đa.
Lục Kim An cũng đồng tình: "Tôn nhi hiểu rõ."
Triệu ma ma đứng bên cạnh lại nhịn không được mà xen vào.
"Lâm thị chẳng qua chỉ là nữ nhi của một tiểu lại ở Tuyền Châu, có thể gả vào phủ chúng ta đã là trèo cao rồi. Nếu không phải công chúa Vĩnh Gia ngang ngược thì làm gì đến lượt nhà bọn họ? Thế mà Lâm gia hành sự vô sỉ như vậy, trước lúc gả đi lại công khai đòi tăng sính lễ..."
Thật sự làm người ta chướng mắt.
"Ngoài nàng ấy ra cũng không còn người khác." Lục Kim An nói nghiêm túc. "Sau này ma ma đừng nói như vậy nữa."
Hoàng đế đã lên tiếng bảo chàng thành thân nên chàng không thể kháng chỉ. Huống hồ vì chuyện này Lâm gia quả thực cũng phải gánh chịu rủi ro. Đừng nói Lâm lão gia mở miệng đòi ba mươi ngàn lượng, cho dù tăng lên năm mươi nghìn lượng thì chàng vẫn phải đưa.
Đúng lúc này, Chung ma ma, một trợ thủ đắc lực khác bên cạnh lão phu nhân, bước vào: "Đại phu đã bắt mạch cho nhị phu nhân rồi. Thân thể tuy rất suy nhược nhưng không có gì đáng ngại, nằm trên giường tĩnh dưỡng một thời gian là khỏe lại thôi."
"Vậy thì tốt." Nếu Lâm thị vừa gả qua đã xảy ra chuyện thì Lục Kim An ít nhiều gì cũng phải gánh tiếng ác "khắc thê". Lục lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm: "Chỗ ta không có việc gì nữa, con đi xem thê tử của con đi."
Lục Kim An đứng dậy: “Vâng, cháu trai xin cáo lui.”
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)