Người phụ nữ ấy không phải kiểu đẹp sắc sảo nổi bật, nhưng phía sau đôi mắt dịu dàng, là một gương mặt càng nhìn càng cuốn hút, cùng một nội tâm vô cùng kiên cường.
Ngay cả khi vừa trải qua chuyện tồi tệ như vậy, nhưng khi đối diện với Tiêu Cẩm, cô vẫn không hề tỏ ra xấu hổ hay né tránh, mà rất tự nhiên, hào phóng lên tiếng cảm ơn.
“Tôi là Trình Tô, bạn gái của A Đông, cảm ơn anh đã cứu chúng tôi.”
Tiêu Cẩm gật đầu:
Tiêu Cẩm đưa giỏ đồ cho họ.
Vừa ăn, Đàm Đông vừa kể lại chuyện mình đã trải qua.
“Sau khi rời thư viện, tôi đi tìm Tiểu Tô. Trên đường rời khỏi nhà cô ấy thì đúng lúc gặp mưa, nên bị mắc kẹt ở đây.”
Nói rồi anh chỉ sang Giản Tu Quân đang ngồi bên cạnh:
“Thầy Giản là tụi tôi nhặt được giữa đường. Xe của thầy bị hỏng, muốn ra khỏi thành phố, nên tôi với Tiểu Tô tiện đường cho thầy đi cùng.”
“Vậy sao các người không tới điểm sơ tán của chính phủ?” Tiêu Cẩm đột nhiên hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


