Khi vén mái tóc của người đàn ông áo sơ mi trắng ra, trong đầu Tiêu Cẩm chỉ thoáng qua một ý nghĩ, đúng là trùng hợp thật, cảm giác quen thuộc mơ hồ này quả nhiên không phải tự nhiên mà có. Nhìn khuôn mặt Đàm Đông bị đánh đến mức tả tơi, cô không khỏi nghĩ vậy.
Cô kiểm tra sơ qua cơ thể anh ta, có vẻ chân của Đàm Đông đã bị đánh gãy, còn vết máu trên người là do hai cổ tay bị trói chặt trước ngực mà ra.
Khi Thượng Phàm đi vào, nhìn thấy bình xịt trị liệu trong tay Tiêu Cẩm thì hít mạnh một hơi. Thứ này hắn cũng có, là món đồ cứu mạng, chỉ là không ngờ Tiêu Cẩm lại dùng nó cho một người bản địa trong trò chơi.
Sau khi cẩn thận cố định toàn bộ vết thương, Thượng Phàm và Mao Lục đưa Đàm Đông sang chiếc giường đơn khác sát tường.
Tiêu Cẩm đứng dậy, đi tới bên cạnh một nạn nhân khác. Cô vừa định cúi xuống nâng đầu đối phương lên xem vết thương, thì ngay khoảnh khắc đó, một cảnh tượng khiến tất cả mọi người sững sờ xảy ra.
Chỉ thấy tay Tiêu Cẩm còn chưa kịp chạm vào tóc đối phương, thì một bàn tay to đột ngột từ bên cạnh vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay cô.
Bàn tay dài và mạnh mẽ, đầu ngón tay có lớp chai mỏng, khi siết lấy cổ tay cô, khiến da thịt bị cọ xát đến đỏ lên thành một vòng rõ rệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


