“Ừm!” Đàm Đông dùng sức gật đầu.
Hiện giờ anh đã thành người què, tốc độ vốn chậm hơn những người khác, nếu muốn Tiểu Tô đỡ vất vả khi dìu mình, thì anh buộc phải cố dùng cái chân bị thương bước nhanh hơn.
Thời gian không chờ ai, siêu thị phía trên đầu đột nhiên rung lắc dữ dội hơn hẳn.
“Mao Lục!” Tiêu Cẩm lên tiếng.
Mao Lục đạp nước lao ra ngoài với tốc độ cực nhanh, không bao lâu sau đã tìm được chiếc xe van nhỏ.
May mà lúc đỗ xe họ không để ngoài trời, nên mức độ hư hỏng của xe không quá nghiêm trọng, lúc này chân Mao Lục bỗng truyền tới một cơn đau nhói.
Đôi ủng đi mưa trên chân đã bị mưa axit ăn mòn hoàn toàn, thậm chí còn bắt đầu xuyên qua lớp khăn quấn bên trong.
Cố nhịn đau, Mao Lục nhanh chóng trèo lên xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
