"Cảnh Vãn Tình, là tại vì em nên tôi mới không còn hứng thú chạm vào người phụ nữ nào khác nữa... Cho nên đêm nay em liệu mà chuẩn bị tâm lý để có sức chiến đấu đến cùng đi....."
Lời của Lục Yến Tùng khiến trái tim Vãn Tình nhảy thình thịch. Anh nói vậy là có ý gì?
Cô còn chưa suy nghĩ sâu hơn nữa thì Lục Yến Tùng đã khẽ rên lên khó chịu, anh không thể kiềm chế nổi nữa.
Vãn Tình cũng rên khe khẽ trong miệng, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn mỗi cảm giác khoan khoái khi được lấp đầy kia. Cảm giác đó rất ấm áp, thỏa mãn ngập tràn cả trái tim.
Cô nhắm mắt lại, không nghĩ ngợi lung tung nữa để đón nhận ham muốn lúc này của anh đối với mình.
….
Cả đêm không biết làm bao nhiêu lần, Lục Yến Tùng như một đứa trẻ thỏa mãn bao nhiêu cũng không đủ, càng lúc càng như loài sói đói ác liệt nơi hoang dã, dùng đủ loại tư thế để dày vò cô, đòi hỏi cô.
Vãn Tình không có nhiều kinh nghiệm như anh, qua vài lần đã chịu không nổi nữa, còn anh thì vẫn sinh lực dồi dào không chịu buông tha.
Không biết bị dày vò đến mấy giờ sáng, cuối cùng Lục Yến Tùng cũng buông tha cho cô, một tay đặt ở sau đầu cô, một tay vòng qua eo cô, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Sau khi cảm xúc mãnh liệt đi qua, toàn thân Vãn Tình mệt mỏi rã rời nhưng cô không thấy buồn ngủ chút nào. Trời bên ngoài dường như cũng sắp sáng rồi.
Ánh trăng lạnh lẽo của đêm đen đã lui đi, những tia nắng ban mai lăn tăn chiếu vào, thấp thoáng soi rọi lên ngũ quan của Lục Yến Tùng.
Sau khi lấy đồ ngủ bị vứt bừa bãi trên mặt đất mặc vào, cô lặng lẽ bước ra khỏi cửa. Không biết đêm hôm qua mẹ có tỉnh dậy không. Nếu mẹ phát hiện cô không có ở bên cạnh, không biết nên giải thích thế nào đây.
Vãn Tình nhẹ nhàng đóng cửa, không dùng thang máy mà đi lên tầng trên bằng cầu thang xoắn ốc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)