Lời của Mạc Kỳ Kỳ khiến sắc mặt Lục Yến Tùng trầm xuống. Đôi môi mỏng mím lại sắp thành đường ngang. Sắc mặt tối đen khiến người ta nhìn không thấu rốt cuộc lúc này anh đang suy nghĩ cái gì.
Chỉ là, tầm mắt kia từ đầu đến cuối nhìn chằm chằm về phía bóng dáng đỏ rực nào đó trong sàn nhảy.
Chết tiệt! Bọn họ đang nói gì với nhau? Có cần biểu hiện thân mật, vui vẻ như vậy không?
….
"Thì ra cô và Lục tổng có quan hệ như vậy." Sau khi người đàn ông nho nhã biết được quan hệ giữa cô và Lục Thánh Duy, vẫn không có biểu hiện nào tỏ ra khinh thường Vãn Tĩnh.
Vãn Tình cười nói, "Đúng vậy. Cho nên tôi vốn không phải là công chúa gì đó như lời anh nói."
"Không, cô hiểu lầm rồi." Đối phương cười giải thích, "Tôi nói cô là công chúa không phải vì gia thế của cô, mà là cảm giác của cô cho tôi."
Vãn Tình ngượng ngùng cười khẽ, còn chưa kịp nói thêm gì đã bị một bóng đen từ phía sau bao vây cô lại.
"Xin lỗi, đã quấy rầy." Giọng nói lạnh băng kia cô còn lạ gì nữa.
Kinh ngạc quay đầu lại, điệu nhảy cũng bị cắt ngang. Tay cô bị Lục Yến Tùng ngang ngược tách ra khỏi bàn tay người của người đàn ông kia.
Tầm mắt mọi người đều tập trung về cảnh tượng bất ngờ xảy ra này, thế nhưng anh vẫn tỉnh bơ thờ ơ coi như không có chuyện gì xảy ra, từ đầu đến cuối không buông tay Vãn Tình.
"Lục Yến Tùng, anh làm gì vậy?" Vãn Tình hạ giọng thốt lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)