Ôm hôn từ tháng máy đi ra ngoài. Lục Yến Tùng không còn đủ kiên nhẫn nữa, trực tiếp bế Vãn Tình lên, đi vài bước đến một căn phòng ngủ rộng lớn.
"Đừng bật!" Vãn Tình ngăn tay anh lại.
Lòng bàn tay mềm mại cùng với những ngón tay nhỏ nhắn nắm lấy bàn tay của Lục Yến Tùng, khiến anh cảm thấy trái tim mình khẽ rung đập.
Anh đối với người phụ nữ này đã tới mức độ này rồi sao? Chỉ một cái nắm tay nhẹ thôi mà đã làm anh kích động đến thế rồi.
"Tôi muốn lên lầu ngủ." Vãn Tình muốn bò xuống giường.
Sự lạnh nhạt bất ngờ này của cô khiến Lục Yến Tùng nhíu mày. Không mấy khó khắn tóm được cô trở lại ném lên giường lần nữa. Anh hơi cúi đầu, hai tay chống hai bên người nhốt cô lại, "Em muốn đùa giỡn tôi sao?" Rõ ràng vừa rồi cô còn bị anh làm cho điên đảo....
Vãn Tình không giải thích, chỉ nói: "Tôi muốn đi ngủ, anh thả tôi ra đi." Cô nói xong định ngồi dậy.
Vòng tay đang giam giữ cô của Lục Yến Tùng vẫn không hề động đậy, nên môi của cô suýt chút nữa đã chạm phải môi anh. Cô vội vàng nằm xuống giường lần nữa, hơi nhíu mày nói, "Tôi buồn ngủ quá, tôi muốn đi ngủ. Sáng mai còn phải dậy sớm đi làm nữa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)