Sau khi Thiên Tình và Thi Nam Sênh rời đi, trong phòng chỉ còn lại Lục Yến Tình và Vãn Tình.
Rất lâu vẫn không có ai lên tiếng, bầu không khí ngột ngạt không chịu nổi.
Thế nhưng Lục Yến Tùng vẫn nhàn nhã đứng đó vòng tay trước ngực đợi Tình mở miệng trước.
"Nếu....Không phải anh làm, vậy thì ai?" Rốt cuộc Vãn Tình cũng lên tiếng.
Lục Yến Tùng không vội trả lời mà chỉ liếc nhìn cô một cái, sau đó xoay người đi tới ghế sofa thủng thỉnh ngồi xuống. Cầm ly rượu để cạnh bên lên nhấp một hớp mới giương mắt lên nhìn cô, "Đã lâu không gặp, em không còn lời nào khác muốn nói với tôi sao?"
Vãn Tình nhìn anh cảnh giác. Quả thật, cả hai đã lâu không gặp nhau.... Nhưng người đàn ông này vẫn phong độ đẹp trai như ngày nào, cử chỉ hành động không hề mấ đi vẻ lạnh lùng.
Vãn Tình cố kiềm chế không cho trái tim đập loạn, nhìn anh, “Tôi chỉ muốn biết, tại sao Thiên Tình lại ở chỗ anh."
"Có muốn uống chút rượu với tôi không?" Lục Yến Tùng vẫn không trả lời.
Vãn Tình nhận ra được, người đàn ông này vốn đang cố ý kéo dài thời gian với mình. Anh ta không muốn nói rõ sự thật cho mình biết sao?
"Anh.... muốn làm gì?"
Chống lại đôi mắt thâm sâu của anh, Vãn Tình lại cảm thấy có cảm giác áp bức ùa về. Hít sâu một hơi, cô muốn né tránh khỏi người anh, nhưng càng thế thì càng bị anh siết chặt hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)