Thiên Tình mờ mịt không hiểu gì. Nhưng được anh ôm trong vòng tay, cảm giác tuyệt vời ấy cứ ngỡ như đang nằm mơ vậy. Nghe lời chui lại vào chăn, nhắm mắt muốn ngủ thêm một lát nữa. Nhưng điện thoại lại tiếp tục đổ chuông inh ỏi.
"Có chuyện gì gấp tìm anh sao? Anh không muốn nghe máy à?" Thiên Tình lười biếng trườn ra khỏi chăn hỏi.
Bị tiếng chuông điện thoại ồn ào làm phiền, Thi Nam Sênh có chút không vui nhíu mày. Chỉ mới hơn bảy giờ mà thôi, rốt cuộc ai điện phá đám vậy chứ.
"Đừng để ý đến nó, lát nữa sẽ hết kêu thôi." Anh vẫn không nhúc nhích. Điện thoại vang lên lần nữa, đến khi tiếng chuông ngừng hẳn mới thôi.
Thi Nam Sênh ôm lấy Thiên Tình nhắm mắt lại, muốn đẫy thêm một giấc nữa. Nhưng chưa tới một phút, điện thoại trong phòng lại vang lên dồn dập.
Thi Nam Sênh bực tức tính rút dây điện thoại ra, nhưng bị Thiên Tình kéo lại.
"Chắc là ai đó có chuyện gấp cần tìm anh." Thiên Tình nói.
Thi Nam Sênh sững sờ một lúc. Đột nhiên nhớ ra chuyện gì. Lập tức nhổm dậy với tay cầm điện thoại đi động lên xem.
Quả thật....Tất cả đều là cuộc gọi nhỡ đều là của Lăng Phong và Trần Lâm.
Trong lòng bỗng thấy hồi hộp, sắc mặt cũng tái đi.
"Là điện thoại của Trần Lâm, có lẽ muốn bàn với anh về chuyện show diễn tối hôm qua. Em ngủ thêm một chút nữa đi, anh đi nghe điện thoại." Anh muốn cô biết rồi lo lắng.
"Thật sự không có chuyện gì ạ? Sao nhìn anh có vẻ không vui?" Thiên Tình vẫn không yên lòng.
“Anh chỉ ngủ không ngon mà thôi. Em nằm xuống nghỉ đi." Thi Nam Sênh giải thích, sau đó cầm điện thoại di động đi thẳng ra ban công.
Đóng cửa ban công lại, xác nhận bên trong không nghe được anh mới nhận điện thoại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)