Cửa phòng vang lên từng tiếng gõ dồn dập.
Lục Yến Tùng không hề có ý định né tránh, chỉ lạnh lùng nhắc nhở, "Tốt nhất anh nên qua xem tình hình của cô ấy trước, nếu anh còn làm những chuyện thừa thãi nữa, tôi không đảm bảo cô ấy sẽ ra sao đâu!"
Nghe anh ta nói thế, quả đấm của Thi Nam Sênh chợt khựng lại rơi giữa không trung.
“Tôi sẽ tính sổ với anh sau!" Anh chỉ vào Lục Yến Tùng lạnh lùng cảnh cáo. Bởi vì tức giận mà gân xanh nổi đầy trên trán. Gạt Lục Yến Tùng sang một bên, Thi Nam Sênh vội chạy tới bên giường. Vừa liếc nhìn đã thấy Thiên Tình có gì đó khác thường.
"Khốn kiếp!" Lục Yến Tùng này thật khốn nạn, dám chuốc thuốc Thiên Tình!
"Em ấy sao rồi?" Vãn Tình lo lắng hỏi. Từ lúc vào cửa tới giờ, cô chưa từng liếc nhìn Lục Yến Tùng lấy một cái. Thế nhưng tầm mắt của Lục Yến Tùng thì cứ nhìn cô chằm chằm không rời.
Đã bao lâu rồi không gặp cô ấy? Anh cũng không nhớ... Chỉ biết rằng, trong khoảng thời gian ấy, anh chưa lúc nào quên cô cả.
"Cô ấy bị chuốc thuốc kích thích!" Thi Nam Sênh quay đầu lại nói với Vãn Tình, sau đó lật chăn ra xem, cũng may Thiên Tình hoàn toàn không bị sức mẻ gì, trên người cũng không có dấu vết bị người khác chạm vào. Hơn nữa, dựa theo tình huống này, rõ ràng là vẫn đang còn bị trúng thuốc. Xem ra, Lục Yến Tùng không có gạt họ. Anh cởi áo khoác trên người xuống choàng cho Thiên Tình rồi bế cô lên.
"Chuốc…Chuốc thuốc?" Vãn Tình sửng sốt hỏi lại, ngay sau đó chợt hiểu ra, liền giơ tay lên định cho Lục Yến Tùng một bạt tai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)