Cô gái tên Tiểu Na ôm chặt lấy đùi Xuân Cáp, khóc sướt mướt tèm lem cả nước mắt nước mũi. Xuân Cáp không hề bực bội mà còn nhẹ nhàng vỗ vai cô gái dỗ dành.
"Không sao đâu, bọn chị đến cứu mọi người rồi, đừng sợ."
"Học môn chăm sóc nhân văn khá đấy."
Khô Nha giơ ngón tay cái khen ngợi Xuân Cáp.
An Thầm cất cài áo đi, nét mặt dửng dưng cất lời:
"Em khóc nữa là thu hút quái vật tới hại chết cả đám đấy."
"…"
Tiểu Na bĩu môi chực khóc nhưng ráng mím chặt miệng, trông rõ là tủi thân.
"Xin lỗi nhé, tôi cứ tưởng là quái vật."
Cậu trai mang vẻ mặt áy náy kéo Tiểu Na qua, thu gậy bóng chày lại.
"Không sao, ý thức đề phòng tốt lắm."
Khô Nha rất giỏi động viên người khác, khen đến mức cậu trai thấy ngại ngùng.
"Đi thôi, tầng này còn một người. Nếu vẫn không mở cửa, e là…"
Khô Nha vừa dứt lời liền liếc sang An Thầm.
"Đã rõ."
An Thầm cũng giơ ngón tay cái đáp lại.
Đúng như dự đoán, không có ai mở cửa. Tôn Cầm trong nhà căng thẳng chặn lấy cửa, hoàn toàn không tin chuyện người bên ngoài tự xưng là đặc vụ. Hừ, con quái vật này bắt chước giống thật, giả giọng An Thầm chẳng trật đi đâu được. Mãi đến khi âm thanh cạy khóa quen thuộc vang lên, Tôn Cầm mới bắt đầu hoang mang.
An Thầm vừa cạy tung cửa đã thấy Tôn Cầm đang chìm trong suy tư.
"Đúng là em rồi!"
Tôn Cầm mừng rỡ ngoài mong đợi, dang tay ôm chầm lấy An Thầm lúc này vẫn đang khom người.
"Tiểu Thầm hội họp với đồng đội rồi sao?!"
"Hả?"
An Thầm mờ mịt gãi đầu. Cô vẫn luôn ở cùng bảo mẫu số một mà.
"Đi thôi, lên tầng mười một."
Khô Nha thấy những người sống sót ở tầng này đều đã được tìm thấy liền vẫy tay gọi mọi người.
Thực ra tầng mười có rất nhiều phòng trống. Phòng trống nhiều đồng nghĩa với việc có quái vật sinh ra. Khô Nha chỉ cảm nhận được khí tức, còn An Thầm sau khi ra khỏi phòng lại nhìn thấy tận mười mấy cái tên quái vật. Thật sự ngoạn mục. Thảo nào bảo đặc vụ bình thường không thể giải quyết. Chuyện này sao mà xử lý cho nổi, huống hồ mỗi khi trời tối thực lực của đám quái vật lại mạnh lên một bậc. Nói ngắn gọn thì đây là một phó bản mang tính chất nuôi dưỡng!
Đến khi quái vật mạnh tới một mức độ nhất định, liệu quy tắc có thay đổi không?
"Sao lại đi lên trên?"
An Thầm tò mò hỏi.
"Vì con người hay vươn lên cao."
"…"
Chẳng buồn cười chút nào.
Trắng mắt lườm Khô Nha, An Thầm lười tiếp lời anh. Thực ra nguyên nhân rất đơn giản, đặc vụ cỡ như Khô Nha nhạy bén khác thường với khí tức của con người và quái vật. Số người sống sót dưới tầng mười chưa đến một phần tư tổng số. Đa phần mọi người đều tập trung ở mười tầng phía trên. Trong tình huống khẩn cấp này, anh đành phải đưa ra lựa chọn.
Đặc vụ cấp B đâu phải rau cải ngoài chợ mà ngày nào cũng có. Trong cục cũng chỉ có vỏn vẹn bảy đặc vụ cấp B, cơ bản ai cũng tất bật chạy nhiệm vụ mỗi ngày. Một hai người còn lại cũng vướng đủ thứ chuyện, muốn chạy tới đây cũng cần chút thời gian. Hiện tại đặc vụ cấp B duy nhất có mặt ở đây chỉ có mình anh.
Xé rách khe hở một lần chẳng phải chuyện dễ dàng, mỗi lần tối đa chỉ cho mười người đi qua. Anh cần tối đa hóa lợi ích. Hơi cảm nhận tầng mười một một chút, người đúng là không ít. Mười hai người.
An Thầm cũng luôn cầm sẵn cài áo. Hiện tại vẫn chưa xuất hiện quy tắc nào chắc chắn gây tử vong, ngoại trừ thang máy sinh tử mà chỉ cô biết. Khô Nha dứt khoát không gõ cửa nữa, dù sao những kẻ thiếu não chắc hẳn đều đã bị lừa ra ngoài mất mạng cả rồi. Anh trực tiếp để An Thầm cạy khóa.
Phòng 1101 là một gia đình bốn người, lúc này đang trốn ở lối vào, tay lăm lăm đồ vật phòng thân.
"Suyt, đừng ai lên tiếng."
Người cha đứng gần cửa nhỏ giọng nhắc nhở hai đứa trẻ. Hai đứa nhỏ ngồi phía sau ngoan ngoãn bụm miệng lại.
Thời điểm họ nhận ra mình đã bước vào lãnh địa quy tắc là lúc bức tranh treo tường trong nhà bất chợt biến thành mấy dòng chữ. Thời buổi này rồi, có ai lại chưa học thuộc lòng sổ tay dị văn quy tắc cơ chứ? Hai vợ chồng lập tức khóa trái cửa nhà, ghi nhớ kỹ mấy quy tắc ít ỏi đó.
An Thầm mở cửa xong liền thành thạo lùi lại phía sau.
"Không được vào đây!"
Người cha vung vẩy dao phay, toàn thân run rẩy. Nhìn thấy bên ngoài toàn là người, anh mới thoáng ngẩn ra.
"Cái này… Mọi người là."
"Chào anh, đặc vụ Khô Nha."
Khô Nha chỉ thẻ tên trên ngực mình rồi nói tiếp.
"Chúng tôi đến tìm kiếm người sống sót, mau đưa người nhà anh ra ngoài đi."
Con dao phay rơi xuống sàn, người đàn ông liền ngồi bệt xuống đất.
"Tốt, tốt quá rồi… Nhà chúng ta được cứu rồi."
Khô Nha mỉm cười nhưng họ không có nhiều thời gian. Anh vẫy tay gọi An Thầm đi đến nhà hộ dân tiếp theo. Đó là một cô gái trẻ và mẹ của cô. Hai mẹ con mừng rơi nước mắt, liên tục nói lời cảm ơn An Thầm và Khô Nha.
"Xem ra lúc về tôi có thể đề nghị với cấp trên cho học viên học hỏi kỹ năng này."
Khô Nha xoa cằm, cảm thấy thao tác mở khóa này rất khá.
"…"
Gom đủ mười mấy người, Khô Nha bước đến cuối hành lang, hai tay chắp lại rồi từ từ dang ra. Hàng chục sợi dây leo khô héo bay ra từ ống tay áo, chui tọt vào trong tường.
"Sớm nghe đồn các đặc vụ lợi hại đều sở hữu đủ loại năng lực, hôm nay coi như được mở mang tầm mắt rồi."
Tôn Cầm không nén được tiếng thở dài cảm thán, lại quay sang nhìn An Thầm. Chắc năng lực của Tiểu Thầm chính là có cách đối phó với đám quái vật kia nhỉ.
Lời này tựa như gợi ra hướng suy nghĩ mới cho An Thầm. Năng lực của các đặc vụ từ đâu mà có vốn không phải bí mật. Trong dị văn quy tắc không chỉ tồn tại nguy hiểm mà còn tràn ngập cơ hội. Vũ khí, vật phẩm dị văn hay thậm chí là năng lực.
Các đặc vụ thường xuyên ra vào dị văn quy tắc, đồ vật thu được đều có thể giữ lại làm của riêng, chỉ là cần qua bước kiểm tra. Tuy nhiên, cách thức nhận năng lực lại muôn hình vạn trạng. Người thì ăn bừa thứ gì đó trong phó bản là có, người chỉ ngủ một giấc, cũng có người dung hợp với một món đạo cụ nào đó.
Tóm lại, màu sắc bí ẩn của dị văn quy tắc quá đỗi dày đặc, không một ai rõ hợp chất tạo nên dị văn quy tắc là gì. Họ chỉ biết nó có liên quan đến những linh hồn đã khuất. Vậy thì việc nhìn thấy quy tắc của quái vật liệu có phải chính là năng lực của cô? Năng lực này từ đâu mà có cơ chứ…
Còn chưa kịp ngẫm ra điều gì, dây leo do Khô Nha tạo ra bên kia đã tụ lại to cỡ thùng nước, thô bạo xé rách một khe hở trên tường. Chỉ mới làm đến bước này, An Thầm đã nhận ra Khô Nha có phần đuối sức.
"Lát nữa khe hở vừa mở, lập tức ra ngoài!"
Khô Nha không quay đầu lại mà lớn tiếng dặn dò Xuân Cáp.
"Rõ!"
Xuân Cáp nhanh chóng bảo mấy đứa trẻ bước lên phía trước, đồng thời dỗ dành các bé đừng sợ, ra ngoài là an toàn rồi.
"Được rồi, cho trẻ con ra trước đi!"
Xuân Cáp vội vàng vẫy hai bạn nhỏ tới, nhưng khe hở tối om om trông rất dọa người.
"Đừng sợ, nhắm mắt lại bước qua là ra ngoài rồi."
Xoa đầu hai bé gái, Xuân Cáp đẩy các bé vào trong. Về phần An Thầm, cô đón lấy em bé từ tay bảo mẫu số một rồi trao cho người mẹ của gia đình bốn người kia.
"Mau ra ngoài đi."
"Được."
Người mẹ đỏ hoe mắt gật đầu, vội vàng chạy về phía khe hở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



