Khi tỉnh lại, Xuân Cáp thấy mình đang nằm trên giường, bên cạnh còn có một đứa trẻ sơ sinh.
"Tỉnh rồi à?"
An Thầm vừa nấu xong bát mì gói, đang xì xụp ăn.
"Tỉnh… tỉnh rồi, cảm ơn cô."
Xuân Cáp ngượng ngùng cười, nhưng khi nhìn thấy Bảo mẫu số 1, cô lập tức đề phòng.
"Cô cẩn thận con…"
"Không sao đâu, cô không cần sợ Bảo mẫu số 1."
"Bảo mẫu số 1?"
An Thầm giải thích qua loa vài câu, Xuân Cáp mới thả lỏng người.
"Vậy thì không cần lo nữa, nó bị quy tắc hạn chế nên sẽ không dám cãi lời cô đâu. Cơ mà cô cũng giỏi thật đấy."
Nói đến đây, Xuân Cáp có phần bối rối. Rõ ràng cô mới là đặc vụ, vậy mà lại được một người tị nạn mắc kẹt trong dị văn quy tắc cứu mạng.
"Chuyện nhỏ. Mà này, đặc vụ các cô bị sao thế?"
An Thầm tò mò hỏi. Theo lý mà nói đặc vụ phải lợi hại lắm chứ, sao lại bị quái vật quy tắc dồn đến bước đường cùng này.
"Lần này thông tin nhiệm vụ bị sai lệch. Lúc đầu trời chưa tối, chúng tôi vẫn có thể liên lạc với bên ngoài, đối phó với quái vật quy tắc cũng không đến nỗi luống cuống. Nhưng trời vừa sập tối, bọn quái vật đột ngột dị biến, chúng tôi cũng mất liên lạc với bên ngoài. Bọn chúng bỗng dưng mạnh lên một cách đáng sợ. Tôi chỉ là đặc vụ cấp D, căn bản không chống đỡ nổi… Thế nên dị văn quy tắc lần này bét nhất cũng phải từ cấp C trở lên! Nhưng cô đừng lo, tổ chức chắc chắn sẽ cử đặc vụ lợi hại hơn đến!"
Xuân Cáp dứt lời, dường như nhớ ra chuyện gì đó.
An Thầm tiện miệng bịa chuyện. Thực chất cô chẳng nhìn thấy quy tắc nào trên người Xuân Cáp mà thôi. Cũng không phải không có quái vật lảng vảng trước cửa phòng cô, chỉ là trên đầu bọn chúng đều lơ lửng tên gọi và quy tắc, muốn không chú ý cũng khó.
Xuân Cáp nghẹn lời. Cô rất muốn nhắc nhở làm vậy rất nguy hiểm, nhưng An Thầm quả thực đã cứu mạng cô.
"Cô cứ yên tâm dưỡng thương đi, chẳng phải cô bảo sẽ có người lợi hại hơn được cử đến sao? Cứ từ từ mà đợi."
An Thầm phẩy tay với cô, tiếp tục xì xụp ăn mì.
"Được, đợi thương thế bình phục, tôi sẽ đi cứu những người tị nạn đang bị mắc kẹt."
Xuân Cáp mím môi đáp.
"Ngay cả bản thân cô còn chẳng tự bảo vệ nổi thì cứu kiểu gì? Cứ đợi đặc vụ lợi hại hơn tới cứu họ đi."
An Thầm thầm nghĩ cô nàng này đúng là ngốc nghếch.
"Nhưng đây là nhiệm vụ của tôi, chỉ cần còn chút sức lực, tôi phải cố gắng hoàn thành."
Xuân Cáp bướng bỉnh lắc đầu, sau đó nở nụ cười chân thành với An Thầm.
"Cảm ơn cô. Đứa bé này cũng do cô cứu đúng không? Mẹ con bé chắc chắn sẽ biết ơn cô lắm."
Trông cô gái này ước chừng mới mười bảy, mười tám tuổi, làm sao có con được. Trong phòng cũng chẳng có đồ đạc gì của trẻ sơ sinh, chỉ có một chiếc túi đựng vài miếng tã lót và hộp sữa bột.
"Tiện tay thôi."
An Thầm hờ hững đáp rồi đứng dậy.
"Cô muốn ăn mì không, tôi úp cho một bát."
Người đàn ông được gọi là Phó cục một mình bước vào trong dị văn quy tắc, đưa mắt nhìn bảng chỉ dẫn tầng.
"Tầng mười à? Nằm ngay giữa luôn."
Anh ta vừa vào đã đụng ngay một con quái vật xúc tu.
"Thịt thơm quá…"
Nhìn thấy Phó cục, hàng chục con mắt trên người quái vật đồng loạt mở trừng trừng, đảo liên hồi.
"Mày làm tao nổi hội chứng sợ lỗ rồi đấy."
Phó cục nhắm mắt lại, ghét bỏ hất tay.
Quái vật vung vẩy xúc tu quật về phía anh ta.
"Khô Đằng!"
Hai nhánh dây leo úa vàng từ trong tay áo Phó cục phóng ra, siết chặt lấy con quái vật xúc tu.
"Cứ từ từ mà chơi với dây leo của tao nhé."
Phó cục thong thả bước tiếp, chẳng buồn ngoái nhìn con quái vật xúc tu đang ngày càng teo tóp phía sau.
Như cảm nhận được điều gì, anh ta dừng bước trước cửa phòng 1003. Chưa kịp gõ, cánh cửa đã đột ngột mở bung.
An Thầm vốn dĩ chỉ tò mò. Vừa rồi cô thấy quy tắc trên đầu con quái vật đuổi theo Xuân Cáp không những biến mất mà còn hiện ra một thanh máu đang cạn dần. Cô muốn xem thử tình hình ra sao, ai dè vừa mở cửa đã chạm mặt trực tiếp.
"Gan dạ gớm nhỉ?"
Phó cục buồn cười nhìn An Thầm.
An Thầm liếc nhìn bảng tên trên ngực đối phương. Ra là đặc vụ.
"Khô Nha?"
"Bên ngoài giờ nguy hiểm lắm, sao cô dám mở cửa tùy tiện vậy! Khô… Khô Nha!"
Thấy An Thầm đột ngột mở cửa, Xuân Cáp sợ đến mất hồn, vội lao tới định gõ cho cô một cái, nhưng lại thấy Khô Nha đang đứng bên ngoài.
"Chào Phó cục!"
Xuân Cáp lập tức đứng nghiêm, giơ tay chào anh ta.
"Không cần phải thế, cô còn đang bị thương mà. Giờ cứ an tâm dưỡng thương là được."
Khô Nha cười cười rồi nói tiếp.
"Đi theo tôi đi, gom đủ mười người tôi sẽ mở đường cho mọi người ra ngoài trước."
Còn có thể mở đường được á? An Thầm cảm nhận được khí tức của Khô Nha, đây đích thị là một kẻ mạnh!
"Không được! Tôi phải hoàn thành nhiệm vụ."
"Đây là mệnh lệnh."
"… Rõ."
Xuân Cáp xìu xuống ngay lập tức. Là Phó cục cơ mà, chức vụ to thật.
An Thầm ngẫm nghĩ một chút rồi bảo Bảo mẫu số 1 bế đứa bé theo sau. Nào ngờ cô thấy nó đang co rúm trong góc chẳng dám nhúc nhích.
"… Mày làm cái quái gì vậy?"
"Khí tức của người bên ngoài mạnh quá, tao có cảm giác cứ tới gần là sẽ bị tiêu diệt."
Bảo mẫu số 1 ngồi xổm trên mặt đất, một tấc cũng không dám động.
"…"
"Bên trong vẫn còn một con quái vật nhỏ à."
Khô Nha mỉm cười bước vào phòng, làm Bảo mẫu số 1 run bần bật.
Cảm nhận được sự liên kết giữa quái vật và An Thầm, Khô Nha lập tức hiểu ra vấn đề. Anh ta nhìn cô cười bảo:
"Gan cô cũng to đấy."
Trước đây không phải chưa từng có ai làm vậy, lợi dụng quy tắc để trói buộc quái vật làm việc cho mình. Nhưng cách này rất dễ bị phản phệ. Quái vật quy tắc đâu có dễ kiểm soát đến thế. Sau khi rời khỏi lãnh địa quy tắc, hạn chế trên người chúng sẽ yếu đi. Vào lúc người ta không đề phòng, quái vật sẽ thỉnh thoảng tung ra đòn tấn công tinh thần. Nếu kẻ khống chế nảy sinh dù chỉ một tia sợ hãi đối với quái vật, nó sẽ bị phóng đại lên vô hạn, cuối cùng đối tượng bị quy tắc hạn chế sẽ đảo lộn. Do đó phần lớn đặc vụ đều không làm như vậy. Quái vật quá yếu thì chẳng giúp ích được gì, mà quá mạnh thì lại không khống chế nổi.
Nhưng Bảo mẫu số 1 quá yếu, Khô Nha hoàn toàn không cần bận tâm về điểm này.
"Ra đây đi, tao không làm gì mày đâu."
Khô Nha cười vẫy tay với Bảo mẫu số 1. Nó bèn rụt rè ôm đứa bé lên, bám riết lấy An Thầm với vẻ vô cùng đáng thương.
"Tầng này còn ba người nữa, mọi người chờ một lát nhé."
Cảm nhận được khí tức, Khô Nha liền gõ cửa một căn hộ khác.
Bên trong có người, nhưng rõ ràng đối phương không dám ra mở cửa.
"Cái này hơi khó nhằn rồi đây."
Khô Nha có thừa cách đối phó với quái vật, nhưng đụng đến con người thì anh ta lại chẳng biết giải quyết thế nào.
"Để tôi!"
An Thầm lôi chiếc ghim cài áo ra bắt đầu chọc ngoáy ổ khóa. Xuân Cáp ngẩn tò te. Lại còn biết cả trò này cơ á?
Khô Nha vuốt cằm, tò mò hỏi:
"Cô có tiền án tiền sự nào không đấy?"
"Làm gì có chuyện đó! Tôi bây giờ là một công dân tốt tuân thủ pháp luật đàng hoàng. Cạy khóa chỉ là tình huống đặc biệt thôi."
Loay hoay vài cái, cánh cửa đã mở tung.
Một cây gậy bóng chày suýt nữa thì phang thẳng vào mặt An Thầm, may mà Khô Nha đã kịp thời đỡ lấy.
"Không, không phải quái vật."
Cậu thanh niên vung gậy bóng chày ngẩn người, nhìn mấy người đang đứng bên ngoài.
"Chúng tôi là đặc vụ! Tới đây để giải cứu các bạn!"
Xuân Cáp vội vàng lên tiếng giải thích. Cậu thanh niên còn đang bán tín bán nghi thì từ bên trong một cô gái đã vừa khóc vừa chạy ùa ra.
"Tốt quá rồi, chúng ta được cứu rồi!"
"Tiểu Na, đợi chút đã…"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
