Đúng lúc này, An Thầm nhíu mày. Khô Nha lập tức phản ứng, anh ra lệnh cho Xuân Cáp:
“Xuân Cáp, yểm trợ!”
Cô gái gật đầu ra hiệu đã hiểu. Ở phía cuối hành lang, một khối thịt khổng lồ bò tới chậm chạp, phát ra âm thanh thèm thuồng:
“Nhiều quá, có rất nhiều món ngon~”
Đó chính là con quái vật quy tắc từng tấn công Phi Hổ và gã đeo kính. Trên đỉnh khối thịt vẫn là nửa thân người của Phi Hổ, nhưng kích thước tổng thể đã phình to hơn trước, thậm chí còn mọc thêm những chi người găm chi chít xung quanh.
An Thầm nhìn quy tắc đang tiến lại gần phía cầu thang, cô quay sang hét lớn với Bảo mẫu số 1:
“Chặn nó lại cho tao!”
Dứt lời, cô lao nhanh vào căn hộ của gia đình bốn người kia. Bảo mẫu số 1 ngơ ngác tự hỏi, chẳng lẽ là mình sao? Đối phương rõ ràng đã xơi tái không ít người, sức mạnh chênh lệch thế này thì làm sao nó đánh lại cho nổi!
Xuân Cáp rút khẩu súng lục bạc, họng súng nhắm thẳng vào con quái vật dị văn kỳ dị.
“Dừng lại ngay!”
“Ngon tuyệt~”
Con quái vật chẳng mảy may sợ hãi trước lời đe dọa. Sự phấn khích khiến nó tự bứt một đoạn chi trên người rồi nhai ngấu nghiến.
Tôn Cầm đứng bên cạnh không nén nổi cơn buồn nôn trước cảnh tượng đầy tác động mạnh ấy. Hiện tại chỉ có gia đình bốn người cùng đứa trẻ sơ sinh thoát ra ngoài an toàn, còn Tiểu Na và bạn trai vẫn đang cố gắng lết về phía khe hở.
Xuân Cáp cảm thấy hơi rụt rè, bởi con quái vật này đã ăn thịt quá nhiều người nên thực lực trở nên rất mạnh, nhất là khi màn đêm đang bao phủ.
“He he he…”
Quái vật tiếp tục áp sát, Xuân Cáp liền nổ súng bắn vào người nó. Thế nhưng nó chỉ đơn giản là nuốt gọn viên đạn vào trong, cổ họng phát ra tiếng ùng ục:
“Không… ngon… chút nào.”
Vừa dứt câu, những viên đạn ban nãy đột ngột từ trong người nó bắn ngược về phía Xuân Cáp.
Hỏng rồi!
Xuân Cáp muốn né tránh, nhưng phía sau lại là Phó cục và những người sống sót. Cô chỉ có thể nghĩ cách để đánh chặn đòn tấn công này.
Bỗng nhiên, một bó dây leo khô héo xuất hiện trước mặt, chắn đứng làn đạn cho cô. Là Phó cục cứu nguy! Xuân Cáp cảm động đến phát khóc, song cô vẫn kiên trì bám trụ vị trí, dù có bị ăn thịt cũng phải ngăn cản con quái vật quy tắc này.
Bảo mẫu số 1 cũng lao lên nhưng bị quái vật quật ngã văng ra xa. Nó tiếp đất một cách hoàn hảo, rồi nằm bẹp dưới sàn, chẳng buồn nhúc nhích nữa. Coi như nó đã cố gắng chặn lại rồi, thật đấy.
“Bảo mẫu! Có sao không?”
Xuân Cáp lo lắng hỏi han, nhưng Bảo mẫu số 1 đang nằm đo sàn chẳng buồn để tâm đến cô.
Lúc này, An Thầm đang ráo riết lục tìm con dao phay. Con dao phay dài tự chế của gia đình bốn người kia đâu rồi nhỉ? Đảo qua một vòng trong bếp, cô mới nhớ ra dường như người đàn ông nọ đã đá nó xuống dưới tủ giày.
Cô lôi con dao ra rồi ước lượng sức nặng.
Dùng được!
“Lại đi làm nô bộc cho thức ăn, đúng là nhục nhã, tao phải xé xác mày ra!”
Cơn giận của quái vật bị Bảo mẫu số 1 châm ngòi thêm vài phần. Những khối thịt trên người nó biến dạng thành đôi bàn tay lớn, lao về phía Bảo mẫu số 1.
Con quái vật giúp việc chẳng buồn kháng cự. Đối với một con quái vật mà nói, hành xử như thế đúng là mất mặt thật. Nhưng nó không muốn bị hồn bay phách tán đâu.
Chưa kịp để quái vật thịt ra tay, một bóng người đã chắn trước mặt nó. An Thầm vung mạnh thanh đao trong tay, dứt khoát chặt đứt đôi bàn tay đang lao tới.
Được cứu rồi!
Lần đầu tiên Bảo mẫu số 1 cảm thấy An Thầm trông ngầu đến phát điên. An Thầm nhìn khối thịt bị mình chặt xuống, môi cong lên đắc thắng. Cô đã thành công rồi!
Quái vật quy tắc vốn không thích mùi vị của An Thầm, nhưng với bản tính gặp gì ăn nấy, nó vẫn không buông tha.
Thế nhưng An Thầm chẳng thèm trốn chạy, cô còn lao thẳng về phía nó.
“An Thầm!”
Xuân Cáp hoảng sợ hét lên nhưng không ngăn được bước chân cô.
“Tự chui đầu vào lưới.”
Mắt quái vật híp lại thành một đường chỉ, nó cười đến mức cả thân hình rung chuyển. Không ngoài dự đoán, An Thầm bị tóm chặt. Nó há cái miệng đầy dịch nhầy toang tống cô vào trong.
“Ăn cái này đi mày!”
Ngay khoảnh khắc bị áp sát, An Thầm rút khối thịt ban nãy từ trong áo khoác ra, ném mạnh vào miệng nó.
“Khụ… Mày! Mày dám!”
Con quái vật thẹn quá hóa giận, toàn thân chuyển sang màu đỏ rực. Những chi người khảm trên khối thịt lập tức tan biến thành chất dinh dưỡng cho nó.
Cùng lúc đó, một bó dây leo khô to bằng thùng nước cũng lao đến phía quái vật. Là Khô Nha ra tay. Hầu hết những người sống sót đã được anh đưa ra ngoài an toàn.
“Ban nãy tao chưa rảnh tay xử mày, giờ thì hết đường hống hách nhé.”
Khô Nha đang hăng máu định thanh toán nợ nần, thì thấy con quái vật đau đớn giãy giụa, cơ thể bắt đầu thu nhỏ lại.
“Không, đừng! Tao không muốn chết, tao không muốn chết!!”
Nó khó khăn lắm mới có được thân thể này, nó không cam tâm!
An Thầm được dây leo của Khô Nha kéo về, cô nằm bò dưới đất ho sặc sụa, suýt nữa thì nghẹt thở. Lý do cô cắt lấy thịt của con quái vật đó rất đơn giản, vì ngay khi nhìn thấy nó, cô đã nắm thóp được điều kiện tử vong mấu chốt:
[Chủ tiệm thịt háu ăn]
[1. Chủ tiệm thịt ăn bất cứ loại thịt nào, nhưng tuyệt đối không được ăn thịt của chính mình.]
[2. Một khi ai đó ăn thịt do chủ tiệm đưa cho, chủ tiệm có thể tự do ra ngoài đi lại.]
Chỉ có hai quy tắc nhưng lại cực kỳ quan trọng. Có lẽ ai đó đã ăn thịt của nó nên nó mới chui ra được khỏi căn phòng trống kia. Vào giây phút cuối cùng trước khi biến mất, quái vật trừng mắt nhìn An Thầm đầy uất hận. Tại sao cô ta lại biết được điều đó…
“Tiểu Thầm! Em không sao chứ!”
Tôn Cầm chạy lại đỡ An Thầm dậy. Cô nhìn chị ấy, thắc mắc hỏi:
“Sao chị vẫn chưa ra ngoài?”
“Ôi trời! Chị sợ các em gặp chuyện nên bảo đặc vụ kia đưa người khác ra trước rồi quay lại giúp em.”
Lúc này Khô Nha bước tới, anh xoa cằm nhìn An Thầm đầy dò xét:
“Cô biết điểm yếu của quái vật à?”
“Không biết.”
An Thầm lắc đầu phủ nhận. Khô Nha bật cười, anh đút tay vào túi quần:
“Có hứng thú làm đặc vụ không?”
Tôn Cầm bấy giờ mới biết An Thầm chưa phải đặc vụ. Vậy thì cô bé này thực sự quá cừ khôi, chưa có danh phận gì mà đã mưu trí dũng cảm đến thế. Nếu trở thành đặc vụ chính thức, chắc chắn con đường thăng tiến sẽ rộng mở vô cùng.
“Đây là cơ hội ngàn năm có một đấy!”
Chị ấy nhỏ giọng thúc giục An Thầm, nhưng chỉ nghe cô đáp:
“Để tôi suy nghĩ đã.”
“Được thôi, tôi chờ câu trả lời của cô.”
Khô Nha nhún vai. Phần lớn đặc vụ đều tốt nghiệp từ trường đào tạo chính quy, số người trở thành đặc vụ từ nhóm sống sót rất ít ỏi, chủ yếu vì đạo đức và trách nhiệm không bằng học viên trường lớp. Dù An Thầm từ chối, anh cũng không ép buộc.
“Chao ôi, làm đặc vụ là có biên chế ổn định đấy, ba mươi lăm tuổi đã được nghỉ hưu rồi…”
Tôn Cầm cảm thán. An Thầm nghe vậy liền nghiêng đầu hỏi:
“Đặc vụ thuộc biên chế sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy tôi làm, tôi muốn làm đặc vụ!”
An Thầm lập tức chạy đến cạnh Khô Nha, giơ cao tay phải bày tỏ.
Khô Nha đứng lại, thu hồi vẻ cợt nhả thường ngày, anh nghiêm giọng hỏi:
“Cô đã nghĩ kỹ chưa?”
“Nghĩ kỹ rồi.”
“Là một đặc vụ, khi gặp tình huống khẩn cấp, cô phải sẵn sàng ưu tiên hy sinh bản thân. Bằng mọi giá phải cứu người sống sót trước. Một khi đã dấn thân, mạng sống của cô không còn thuộc về riêng cô nữa mà đã cống hiến cho nghề này rồi. Cô chắc chắn chứ?”
“Vâng, tôi nghĩ kỹ rồi.”
An Thầm lại cảm thấy chuyện đó cũng chẳng có gì to tát cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
