Nơi ghi hình Nông Gia Tiểu Viện là tại Vân Nam, vùng đất quanh năm như mùa xuân. Tháng tám, cũng là thời điểm nấm rừng mọc nhiều nhất.
Mới leo lên núi chưa bao lâu, ba người đã nhanh chóng tìm được một đám nấm, hái được vài cây.
Thoạt nhìn thì việc hái nấm tưởng như đơn giản, nhưng thực tế lại không hề dễ.
Theo kế hoạch, họ phải hái được ba ký nấm. Mỗi bụi nấm thường chỉ có vài cây, muốn gom đủ ba ký thì ít nhất phải tìm đến ba bốn chục bụi.
Để tránh việc lỡ tay hái phải nấm độc, tổ chương trình còn cẩn thận phát cho họ một xấp ảnh minh họa các loại nấm có thể hái.
Phải tuân thủ nghiêm ngặt các hình ảnh đó, vậy nên, độ khó lại tăng thêm vài phần.
Du Hân hoàn toàn không ngờ rằng việc hái nấm lại mệt như thế này. Hết quay đầu chỗ này lại quay sang chỗ khác, cô chẳng có lấy một cơ hội để lén nghỉ ngơi.
Hơn nữa trời nắng gay gắt, chưa đến nửa tiếng, mồ hôi đã túa đầy trán cô.
Du Hân vốn xây dựng hình tượng “tiểu tiên nữ”, sao có thể để máy quay ghi lại dáng vẻ lôi thôi lấm lem như thế này được?
Cô dừng lại một chút để quan sát, rồi kéo tay áo Long Phi:
“Long Phi, hay là mình sang rừng phía đối diện hái nấm nhé?”
Nông Gia Tiểu Viện được dựng ở nơi giáp ranh giữa hai ngọn núi. Ngoài khu vực đang bị nắng chiếu gay gắt chỗ họ đứng, thì phía đối diện còn có một khu rừng khác, che ánh mặt trời, trông có vẻ mát mẻ hơn hẳn.
Long Phi lúc này cũng đang nóng đến mức sắp không chịu nổi, vừa nhìn theo hướng ánh mắt của Du Hân là thấy động lòng ngay.
Nhưng rồi cậu nhớ lại lời tổ chương trình đã dặn: khu rừng bên đó địa hình hiểm trở, do quanh năm không có nắng nên thường xuất hiện nhiều rắn rết chuột bọ.
Long Phi bắt đầu thấy do dự.
Ngay lúc đó, Ninh Sơ lên tiếng:
“Không được, rừng bên kia quay lưng với mặt trời, âm khí quá nặng, bên trong chắc chắn có nhiều thứ không sạch sẽ.”
Long Phi lập tức cảm thấy khó chịu.
Cậu là khách mời cố định, được xem như chủ nhà ở Nông Gia Tiểu Viện. Vậy mà khách chưa mở miệng, Ninh Sơ đã phủ quyết luôn, vậy là sao?
Cậu bực bội nói:
“Cô đã đi chưa mà biết?”
Ninh Sơ đúng là chưa từng đi, nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng nơi đó tà khí cuồn cuộn.
Không phải loại yêu khí mạnh mẽ từ đại yêu, mà là hàng loạt yêu khí nhỏ trộn lẫn vào nhau. Mà yêu quái tụ lại nhiều thì rất dễ sinh chuyện nhất là loại tinh linh hay nghịch ngợm.
Bọn họ kéo cả đoàn người đi vào đó, lỡ đâu xảy ra chuyện thì phiền phức lắm.
Tất nhiên, mấy lời kiểu này nếu nói ra trước máy quay sẽ bị cho là nhảm nhí, người thường không hiểu được.
Cô chỉ có thể nói lấy lệ:
“Tôi thấy khu rừng đó u ám quá, nên đoán vậy thôi.”
Du Hân lúc này đã bị nắng dội cho khốn khổ, chỉ mong mau chóng được sang chỗ râm mát. Nghe Ninh Sơ nói vậy thì càng thêm khó chịu, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ lo lắng:
Long Phi là người đầu tiên lo lắng:
“Sao em không nói sớm? Dị ứng mà vẫn ráng ra nắng lâu thế. Hay là em về nghỉ ngơi trước đi?”
Du Hân liền lắc đầu:
“Không sao đâu ạ, em muốn cùng mọi người làm việc, đóng góp chút sức cho Tiểu Viện. Chỉ cần vào khu rừng mát mẻ hơn là được.”
Long Phi lập tức đồng ý:
“Được, mình đi bên đó!”
Ninh Sơ thấy hai người đã bắt đầu men theo sườn dốc xuống núi, nhíu mày đuổi theo khuyên nhủ:
“Thật sự đừng qua đó thì hơn, chỗ đó nguy hiểm đấy.”
Long Phi quay lại trừng mắt:
“Cũng là rừng cả thôi, nguy hiểm gì chứ? Nếu cô sợ tối thì về viện nghỉ đi, tôi với Hân Hân đi là được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)