Giống như khi Ninh Sơ đến, chương trình cũng gửi trước bản ghi phỏng vấn của khách mời mới.
“Về phần mong đợi, em rất hy vọng hôm nay có thể cùng thầy Chu và thầy Giang, cả Long Phi nữa, cùng nhau trải nghiệm cuộc sống ở nông thôn, đặc biệt là làm việc đồng áng. Em thật sự mong mình có thể giúp đỡ được mọi người.”
“Ăn gì ạ? Em rất muốn ăn rau xào. Những món như vậy sẽ giúp em cảm nhận rõ hơn hương vị của thiên nhiên.”
Dù đã được xử lý giọng nói, nhưng vẫn dễ dàng nhận ra đây là giọng của một cô gái nhẹ nhàng, dịu dàng.
Long Phi lập tức cười tít mắt:
“Em đoán chắc chắn là một chị đẹp đây!”
Chu Khả lườm cậu:
“Suốt ngày chỉ nghĩ đến gái đẹp, đúng là chẳng có chí khí gì cả.”
Giang Hà gật đầu:
“Tôi cũng nghĩ là con gái. Cô ấy nói năng nhẹ nhàng, chỉ gọi một đĩa rau xào thôi, vậy tối nay chắc cũng đỡ vất vả hơn.”
Long Phi cố tình liếc nhìn Ninh Sơ một cái:
“Còn không phải sao, bên này còn có người đòi ăn lẩu, đỡ sao nổi.”
Giang Hà chỉ cười, không nói gì.
Lúc này, Ninh Sơ đang ngồi ăn cơm ở bên cạnh. Không có kinh nghiệm tham gia show truyền hình, cô nghe một lượt những lời vừa rồi và cuối cùng cũng chợt hiểu ra món lẩu mình gọi lúc nãy thật sự rất... khó được lòng người.
Nhưng món đã gọi rồi, giờ cô có hối hận cũng muộn, đành cúi đầu lặng lẽ ăn cơm.
Mà phải nói thật, Giang Hà tuy là diễn viên nhưng tay nghề nấu ăn lại cực kỳ ngon.
Cơm vừa ăn được một nửa thì khách mời mới tới.
Quả đúng như Long Phi nói, là một chị đẹp.
Cô ấy tên là Du Hân, là một nữ diễn viên trẻ đang nổi đình nổi đám gần đây.
Cô có vẻ ngoài thanh tú, mái tóc dài đen nhánh, mặc một chiếc váy dây bèo nhún màu trắng ngà, trông vừa mát mẻ lại vừa dịu dàng.
Cô dùng chất giọng nhẹ nhàng giống như trong đoạn ghi âm để chào hỏi từng người một.
Rồi mở vali ra, lấy tặng mỗi người một món quà nhỏ.
Chu Khả, Giang Hà và Long Phi đều nồng nhiệt đáp lại. Dù ba người đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cũng không khó để nhận ra thái độ của họ đối với Du Hân rõ ràng thân thiện hơn hẳn khi đối với Ninh Sơ.
Sau màn chào hỏi, Long Phi chủ động giúp Du Hân mang hành lý cất vào phòng, rồi cả nhóm cùng ngồi xuống ăn cơm.
Cơm nước xong, mọi người ngồi dưới chòi hóng mát một lát, rồi Chu Khả bắt đầu phân chia nhiệm vụ.
Trong chương trình Nông Gia Tiểu Viện, nếu muốn có nguyên liệu nấu ăn thì phải tự kiếm vật phẩm nông trại để đổi với tổ sản xuất.
Chu Khả nói:
“Hôm nay có món lẩu và món rau xào, tính chung lại thì cần khoảng 800 điểm nguyên liệu.”
“Hiện tại tụi mình đang có sẵn 400 điểm, nghĩa là cần kiếm thêm 400 điểm nữa.”
“Có hai cách để kiếm điểm: một là đi lấy mật ong, mỗi ký được 50 điểm; hai là lên núi hái nấm – mỗi ký được 100 điểm.”
“Chúng ta có năm người, chia thành hai nhóm đi. Tôi với thầy Giang, hai người già sẽ làm một đội. Ba bạn trẻ tụi em làm một đội.”
Nói xong, Chu Khả hỏi:
“Sơ Sơ, Hân Hân, hai em là khách mời, muốn chọn làm việc nào?”
Du Hân đến chương trình này là để “làm màu”, tăng độ nhận diện, kiếm thêm lượt tương tác.
Tuy ngoài miệng nói là muốn trải nghiệm nông thôn, nhưng thực chất, cô chẳng muốn làm chút việc gì.
Nghe hai công việc được đưa ra, cô suy tính một chút rồi chọn cái có độ nguy hiểm thấp, lại dễ dàng trốn việc.
Cô mỉm cười vô tội:
“Em chưa từng đi hái nấm bao giờ, nghe có vẻ thú vị lắm ạ.”
Ninh Sơ thì thật ra việc nào cũng được, liền đáp:
“Em sao cũng được, vậy mình đi hái nấm nhé.”
Không bao lâu sau.
Ba người đã mang theo giỏ tre, cùng nhau lên núi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



