Chu Khả, Giang Hà và Long Phi đều là những người đã hoạt động trong giới giải trí nhiều năm.
Dù trong lòng có không ưa đi nữa, thì khi đứng trước ống kính họ vẫn sẽ cố gắng giữ biểu cảm trên mặt cho chỉn chu nhất có thể.
Vì vậy, tuy nụ cười dần dần tắt đi, ba người vẫn giữ nguyên vẻ mặt không đến nỗi quá khó coi.
Còn Ninh Sơ, một “gà mờ” mới chân ướt chân ráo bước vào giới giải trí hoàn toàn không nhận ra được sự khó chịu mà ba người dành cho cô.
Cô hơi khom người, trước tiên cúi chào Giang Hà, người lớn tuổi nhất trong ba người:
“Chào thầy Giang ạ.”
Sau đó, cô lần lượt chào Chu Khả và Long Phi.
Đây là điều mà cô đã tìm hiểu kỹ từ trước. Dù sao cũng là khách mời, nên phép lịch sự tối thiểu không được sai sót.
Ba người thấy cô chủ động chào hỏi, người phản ứng nhanh nhất là Chu Khả, người chuyên khuấy động bầu không khí.
Cô ta lập tức nặn ra một nụ cười, làm bộ như cực kỳ bất ngờ:
“Ôi, vừa nãy bọn chị còn đang đoán là ai sẽ đến đây, không ngờ lại là Sơ Sơ, hoan nghênh, hoan nghênh nha~”
Giang Hà với tư cách là tiền bối, tuy không cười nhưng vẫn thể hiện phong thái điềm đạm, nói:
“Ninh Sơ, hoan nghênh em đến làm khách tại Nông Gia Tiểu Viện.”
Chỉ có Long Phi là vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh tanh. Tính cậu nóng nảy, thẳng thắn, tuổi đời còn trẻ, mới hơn 20 một chút nên còn nhiều bồng bột.
Cậu vốn không thích Ninh Sơ, tuy không nói ra nhưng cũng chẳng buồn tỏ ra thân thiện.
Cười nhạt một cái rồi lầm bầm hai từ:
“Hoan nghênh.”
Chu Khả thấy vậy liền đá mắt lườm Long Phi một cái, rồi nói:
“Long Phi, em là con trai, sao có thể để một cô gái xách hành lý nặng như vậy chứ, mau giúp chị ấy một tay đi.”
Long Phi miễn cưỡng bước đến, nhận lấy hành lý từ tay Ninh Sơ rồi không nói không rằng xách thẳng vào trong nhà.
Chu Khả nói tiếp:
“Sơ Sơ à, em có thể vào xem phòng nghỉ tối nay trước nha.”
Ninh Sơ gật đầu:
“Dạ.”
Cô theo sau Long Phi, hai người băng qua sân và đi lên tầng hai.
Long Phi đặt hành lý của cô trước cửa phòng nữ khách mời:
“Phòng này.”
Đó là một căn phòng đơn không lớn, được bài trí khá tinh tế, chỉ là cửa sổ hơi nhỏ – không thuận lợi cho việc hấp thụ linh khí.
Ninh Sơ nhíu mày hỏi:
“Có phòng nào có cửa sổ to hơn không?”
Long Phi nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, không trả lời.
Ninh Sơ thấy kỳ lạ:
“Không có hả?”
Cô chỉ muốn nhân lúc rảnh rỗi tranh thủ hấp thụ thêm chút linh khí. Nếu không có thì thôi, cô cũng không ép.
Đang định nói "không có cũng không sao", thì Long Phi bỗng lên tiếng, vẻ mặt bực bội:
“Có.”
Nói rồi, cậu đưa cô đến một căn phòng khác:
“Chỉ có phòng này là có cửa sổ lớn.”
Phòng này rộng hơn phòng lúc nãy khá nhiều, đương nhiên cửa sổ cũng to hơn, chỉ là nội thất bên trong hơi đơn sơ.
Tủ và cửa sổ đều là đồ cũ kỹ, không được tu sửa lại.
Dù vậy, Ninh Sơ vẫn rất hài lòng. Cô kéo hành lý vào đặt xuống.
“Được rồi, em chọn phòng này. Cảm ơn anh.”
Long Phi lại nhìn cô bằng ánh mắt quái lạ, rồi quay người bước xuống tầng.
Vừa xuống đến nơi, cậu lập tức chạy tới chỗ Chu Khả và Giang Hà, kéo nhẹ micro sang bên để không bị thu âm, rồi thì thầm kể lại chuyện vừa rồi.
“Cô ta đúng là kiểu người kén cá chọn canh, cái phòng vừa rồi cũng ổn lắm rồi, mà cứ đòi đổi. Em cố tình dẫn cô ta tới cái phòng chưa tu sửa xong, ai ngờ cô ta ngu đến mức không nhận ra, còn cảm ơn em nữa. Đúng là ngốc hết chỗ nói. Nếu cô ta dám làm loạn, xem em xử lý cô ta thế nào.”
Chu Khả bất đắc dĩ:
“Cô ấy chỉ ở một ngày thôi, bọn mình cứ kệ cô ấy, đợi cô ấy đi rồi cho yên.”
Long Phi hừ lạnh:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

