Thấy không khí giữa hai người có vẻ căng thẳng, Du Hân giả vờ làm người hòa giải:
“Thôi nào Long Phi, anh đừng giận nữa. Chị Sơ chắc cũng chỉ vì sợ tối thôi mà.”
Vừa nói, cô vừa lau mồ hôi trên trán, tỏ ra kiên cường:
“Thật ra bệnh dị ứng của em cũng không nặng lắm đâu, vẫn chịu được mà. Mọi người đừng vì em mà cãi nhau.”
Những lời này chẳng những không khiến lửa giận trong lòng Long Phi nguôi đi, mà còn khiến cậu tức hơn.
Quỷ thật, Du Hân dù dị ứng vẫn cố gắng làm việc cùng cả nhóm, vậy mà Ninh Sơ lại vì sợ tối mà không nghĩ gì cho người khác, quá ích kỷ!
Long Phi dứt khoát giả vờ không nghe thấy lời của Du Hân, nắm lấy tay cô rồi bước nhanh về phía rừng bên kia.
Du Hân quay đầu liếc nhìn Ninh Sơ, lại nhìn sang Long Phi, gương mặt đầy vẻ giằng co nhưng cuối cùng vẫn bất lực bước theo cậu.
Thấy hai người đã đi vào khu rừng phía đối diện, Ninh Sơ đành bất đắc dĩ đi theo sau.
Trước khi vào rừng, Long Phi còn cẩn thận xin từ tổ chương trình khá nhiều thuốc xịt chống muỗi. Sau khi cả ba xịt lên người mới tiến vào rừng. Nhờ vậy, không có con côn trùng nào lại gần, nhiệt độ trong rừng cũng dễ chịu hơn hẳn.
“Hân Hân giỏi thật đấy! Mới nhìn mà đã chọn đúng chỗ, trong này nấm nhiều quá! Bọn mình tha hồ hái, đổi được nhiều điểm nguyên liệu luôn!”
Du Hân mỉm cười ngượng ngùng:
“Đâu có giỏi như anh nói, chắc là may mắn thôi.”
Nói rồi, cô quay sang quan tâm đến Ninh Sơ, người đang im lặng hái nấm một mình ở bên cạnh:
“Chị Sơ, chị không phải sợ tối à? Nếu sợ thì cứ nắm tay em nhé, để em bảo vệ chị!”
Ninh Sơ liếc nhìn vóc dáng mảnh mai của cô nàng, còn chưa kịp trả lời thì đã nghe Long Phi bật cười khẩy một tiếng:
“Sợ tối á? Tôi thấy cô ấy toàn lừa tụi mình thôi! Nếu sợ thật thì làm sao vào đây vẫn bình thản như vậy được?”
Ninh Sơ vốn dĩ chẳng sợ tối, cô điềm đạm nói:
“Tôi chưa từng nói mình sợ tối, tôi chỉ bảo là lo trong rừng có thứ không sạch sẽ thôi. Hai người cũng đừng chủ quan quá, cẩn thận vẫn hơn, chú ý xung quanh một chút.”
Du Hân làm bộ hoảng sợ:
“Không sạch sẽ? Chị nói trong này có ma à?”
Long Phi hừ lạnh:
“Có cái gì đâu chứ! Trong này chẳng có gì nguy hiểm cả. Hân Hân à, chị ấy chỉ nói hù thôi, đừng để ý. Mình tranh thủ hái nấm đi!”
Long Phi bây giờ càng lúc càng ghét Ninh Sơ hơn.
Trong lúc hái nấm, cậu cố ý kéo Du Hân ra xa, tránh tiếp xúc với Ninh Sơ.
Ninh Sơ cảm nhận rõ sự xa cách của hai người. Cô chỉ thấy bất đắc dĩ. Không phải cô muốn làm thân với họ, mà là trong khu rừng này có quá nhiều yêu khí. Họ mà rời cô quá xa thì rất dễ gặp chuyện.
Phải nhanh chóng đưa họ rời khỏi đây thôi.
Nghĩ vậy, cô tăng tốc độ hái nấm, chỉ một lúc đã chất đầy giỏ trong tay.
Vừa đứng dậy định tiến về phía hai người kia thì đã nghe tiếng hét thất thanh từ phía trước vang lên:
“AAAAA! Rắn! Có rắn!!!”
Ninh Sơ lập tức biến sắc, bước nhanh đến chỗ phát ra tiếng hét.
Tại nơi đó, bốn người quay phim cùng với Long Phi đều hoảng hốt đứng xung quanh Du Hân, ai nấy mặt mày tái mét.
Chỉ thấy bắp chân trắng như tuyết của Du Hân bị một con rắn quấn chặt.
Con rắn ấy to bằng ba ngón tay chụm lại, dài gần một mét, toàn thân đỏ au như máu, ánh lên sắc bóng như sơn.
Nó cuộn vòng quanh chân Du Hân, đầu nhấc cao, lưỡi thè ra thụt vào, đỏ như máu.
Du Hân gần như ngất xỉu tại chỗ, còn mấy cameraman và Long Phi cũng chẳng hơn gì, sợ đến mặt không còn giọt máu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)