Lúc Ngô Trạch Văn trở lại thì đúng lúc đụng phải Giang Thiếu Khuynh đang chuẩn bị đi tắm, thấy đối phương dáng vẻ chật vật như vậy, Giang Thiếu Khuynh có chút lo lắng hỏi "Trạch Văn, cậu sao vậy?"
Ngô Trạch Văn nói "Không có gì, sơ ý trượt chân thôi."
Thấy cả người cậu đều ướt nhẹp, Giang Thiếu Khuynh đề nghị "Hay là cậu vào tắm trước đi, coi chừng kẻo bị cảm lạnh."
Ngô Trạch Văn bảo "Không sao, anh cứ tắm trước đi."
Giang Thiếu Khuynh cười nói "Khách sáo làm gì, tôi cũng đâu có gấp, cậu mắc mưa thì cứ vào tắm trước đi."
Từ chối mãi không được, Ngô Trạch Văn đành phải gật đầu, đi về phòng ngủ của mình lấy quần áo cùng khăn ồi mới xoay người đi vào phòng tắm.
Nước ấm được Giang Thiếu Khuynh chuẩn bị sẵn từ trước, Ngô Trạch Văn cởi quần áo bẩn ra, vặn vòi nước rồi đứng dưới vòi sen, để mặc nước ấm tẩy rửa cơ thể lạnh băng của mình, nước ấm vuốt lên làn da khiến cậu rùng mình một cái, lúc nãy bất tri bất giác đi dưới mưa lâu như vậy, cả cơ thể đều trở nên lạnh buốt, lạnh đến tay chân như tê cóng...
Quả nhiên không sai mà, Lưu Xuyên hoàn toàn không có chút cảm giác đặc biệt gì đối với cậu, ở trong lòng anh ấy, Ngô Trạch Văn chỉ đơn giản là một đồng đội, một kẻ cộng sự mà thôi...
Tuy đã sớm dự liệu được việc này, nhưng ngay khoảnh khắc nghe Lưu Xuyên chính miệng nói ra, Ngô Trạch Văn vẫn cảm thấy lòng đau như cắt.
Bản thân mình thích anh ấy như vậy, vì anh ấy mới bước vào con đường này, kiên định ở lại bên cạnh anh ấy, muốn cùng anh ấy thực hiện ước mơ, nhưng đối với Lưu Xuyên, Ngô Trạch Văn không khác gì các thành viên còn lại trong đội...
Ngô Trạch Văn nhắm mắt lại, mặc cho nước ấm cọ rửa đầu tóc, như muốn rửa trôi đi hình ảnh Lưu Xuyên trong đầu.
Cậu yên lặng đứng tắm dưới vòi sen thật lâu, lâu đến nước ấm trong hệ thống hết sạch, vòi sen đột nhiên phun ra nước lạnh thì, mới giật mình hồi thần, đưa tay tắt vòi nước, dùng khăn lau sơ thân thể rồi thay quần áo sạch vào.
Sau khi tắm xong, tâm tình của Ngô Trạch Văn cũng trở nên bình tĩnh hơn. Ngay lúc bản thân mình xác định thích Lưu Xuyên, cậu đã biết rõ tình cảm đơn phương này rất có thể sẽ không có kết quả, ở cạnh Lưu Xuyên là lựa chọn của chính cậu, không thể trách bất cứ kẻ nào. Dù cho Lưu Xuyên không thích cậu đi nữa, đó cũng không phải lỗi của Lưu Xuyên, chuyện tình cảm vốn không thể miễn cưỡng, chẳng lẽ cậu lại đi bắt buộc Lưu Xuyên sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



