Sáng sớm hôm sau, Ngô Trạch Văn dậy sớm đón xe đưa mẹ mình đến sân bay, sau khi trở lại trường liền về phòng ký túc xá thu dọn hành lý.
Ngô Trạch Văn gật đầu, lại hỏi "Lưu Xuyên đâu rồi?"
Lý Tưởng nói "Mới nãy vừa xách mớ hành lý xuống lầu làm thủ tục ký gửi đi rồi, bên ông sao rồi, có cần tui giúp không?"
Ngô Trạch Văn nói "Không cần, hành lý của tôi cũng không nhiều lắm, tự mình kéo xuống được rồi."
Nói xong liền xoay người trở về phòng ngủ, khiêng thùng đi xuống lầu dưới.
Lưu Xuyên đanh ở điểm vận chuyển điền đơn ký gửi, vô tình nhìn thấy một nam sinh đeo kính đen ôm một cái thùng cực bự đi về phía bên này, nhìn tướng đi xiêu vẹo cố hết sức của nam sinh, Lưu Xuyên vội vàng bước nhanh về phía trước đỡ cái thùng giúp cậu, buồn cười nói "Cậu đừng bảo là bỏ hết sách của cậu vào đây nhé? Không sao nặng quá vậy?"
Cả cái thùng vừa to lại vừa nặng, cũng mệt Trạch Văn có thể gồng hết sức bê nó từ lầu bốn xuống đây. Còn vì sao nó nặng như vậy thì, hiển nhiên là do học bá cố sức nhồi nhét mớ sách học thuật của mình vào.
Những người có kinh nghiệm ký gửi vận chuyển hành lý bình thường đều sẽ xếp quần áo, tạp vật cùng sách xen lẫn với nhau, nhưng vậy vừa có thể nhồi đầy không gian của thùng mà lại không quá nặng, ngược lại nếu chỉ xếp sách cùng với nhau không thôi thì thùng sẽ đặc biệt nặng cực. Nhìn cái thùng nặng tới như vậy là biết Ngô Trạch Văn hoàn toàn không có kinh nghiệm gì trong vụ này rồi. Thấy cả một thùng toàn sách là sách, anh chàng phụ trách ký gửi cũng nhịn không được oán giận "Thiệt chứ đây chắc là cái thùng nặng nhất từ đó tới giờ tui được nhận, bên trong chắc toàn là bảo bối quý giá thôi hả?"
Ngô Trạch Văn xấu hổ đến đỏ cả vành tai "Toàn là sách thôi."
Lưu Xuyên cười quay sang nhìn cậu "Sách nhiều vậy? Cậu không tính bán giấy vụn à?"
Ngô Trạch Văn lắc đầu "Tôi không quen bán sách cũ, tính chuyển về nhà, nhờ mẹ xếp vào thư phòng."
Lưu Xuyên mới nãy liền cùng Lý Tưởng bán toàn bộ sách giáo khoa cùng tập vở cho chỗ thu mua giấy vụn, khụ khụ, quả nhiên phàm nhân không thể so với học bá mà...
Hai người nhanh nhẹn khuân vác hành lý xuống, đang lúc ngồi viết đơn ký gửi thì đột nhiên thấy một nữ sinh quen mặt kéo rương hành lý đi tới, Lưu Xuyên lên tiếng chào hỏi "Lớp trưởng."
Người nọ quả nhiên chính là lớp trưởng khoa Lịch sử Giang Tuyết, nhìn thấy Lưu Xuyên, cô khẽ mỉm cười nói "Tốt nghiệp rồi, còn gọi lớp trưởng cái gì nữa?"
Lưu Xuyên cười nói "Tìm được việc làm chưa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



