Thể trạng Ngô Trạch Văn không phải kiểu hay sinh bệnh, nên lần này mắc mưa cảm mạo cũng không nghiêm trọng lắm, chẳng mấy chốc đã hạ sốt. Cơ mà cảm cúm muốn khỏi hẳn cũng phải mất cả tuần.
Nghỉ ngơi suốt cả tuần, Ngô Trạch Văn vẫn cảm thấy cả người uể oải, tinh thần mệt mỏi, nhất là cổ họng cứ khô khốc. Lý Tưởng lấy ra một đống thuốc trị cảm cúm pha cho cậu uống, Ngô Trạch Văn không muốn uống, ngặt nỗi bị Lưu Xuyên đứng bên cạnh giám sát, chỉ đành phải kiên trì uống cho xong thuốc.
Long Ngâm đoạt được thắng lợi mang đến vui sướng, nhưng cũng không cách nào khiến cho Ngô Trạch Văn cảm thấy vui vẻ trong lòng.
Mặc dù bình thường cậu cũng rất hiếm khi để lộ ra biểu tình, nhưng mà lúc trước cứ mỗi lúc cậu nhìn Lưu Xuyên, ánh mắt vẫn luôn lấp lánh sáng ngời, bên trong ánh mắt ấy trong như tràn đầy một loại tình cảm khó nói nên lời, mỗi lần bị ánh mắt ấy nhìn chăm chú, Lưu Xuyên bất giác liền tim đập như trống...
Nhưng mà hiện tại Ngô Trạch Văn lại rất ít khi nhìn thẳng vào Lưu Xuyên, cứ mỗi lần Lưu Xuyên ngoảnh đầu lại nhìn, cậu sẽ lẳng lặng cúi đầu, hoặc là có chút mất tự nhiên nhìn đi chỗ khác.
Giữa hai người bọn họ giống như vô tình có một lớp ngăn cách, bản thân Lưu Xuyên lại không hiểu tầng ngăn cách này là vì sao, điều này làm anh cực kỳ khó chịu trong lòng.
Vốn anh tính để Ngô Trạch Văn trở lại thi đấu vào trận kế tiếp, nhưng Ngô Trạch Văn lại từ chối với lý do là vết thương ở tay chưa khôi phục hoàn toàn, vẫn để đội phó Lam Vị Nhiên tiếp tục hợp tác với Lưu Xuyên. Lưu Xuyên cũng không muốn miễn cưỡng cậu, chỉ có thể tiếp tục phối hợp với Tứ Lam.
Nhưng sự thật là cổ tay của Ngô Trạch Văn đã lành hẳn từ lâu rồi, còn về vì sao cậu không muốn trở lại thi đấu thì... bởi vì cậu sợ hãi...
Cậu sợ sẽ bị cảm xúc của bản thân gây ảnh hưởng đến trận đấu ở những thởi điểm mấu chốt, sợ hãi bản thân không thể bình tĩnh khiến cho cả đội thua trận, nếu thực như vậy cậu không những có lỗi với Lưu Xuyên, cũng sẽ trở thành tội nhân của Long Ngâm, làm phụ lòng những nỗ lực vất vả của các đội hữu trong thời gian qua.
Cậu không muốn trở thành kẻ cản trở trì hoãn bước chân của mọi người, thế cho nên trước lúc tự mình điều chỉnh tâm tình trở lại, cậu không muốn tùy tiện trở lại thi đấu.
Dù sao thì có Lam Vị Nhiên cùng Lưu Xuyên liên thủ, chiến đội Long Ngâm sẽ càng nắm chắc phần thắng hơn, nên cậu cũng không cần vội vàng làm gì.
***
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)