Ban đầu Lý Tưởng tính là đi tìm Tần Dạ ngay mùng một kìa, nhưng cậu không ngờ một điều là năm nay gia đình mình tụ họp vừa vặn đúng ngay dịp mùng một đầu năm, nào cô dì chú bác cùng gia đình thân quyến lũ lượt kéo đến nhà chúc tết, căn bản không đi đâu được, thế cho nên Lý Tưởng mới phải đổi vé sang chuyến bay sáng mùng hai, lúc đến Tây An thì vừa lúc chín giờ.
Tối qua Lý Tưởng có nhắn tin báo cho Tần Dạ biết, bảo là trong hôm nay sẽ đến Tây An, lúc ấy Tần Dạ cứ ngỡ là cỡ tầm trưa hay tầm chiều gì đó Lý Tưởng mới tới, cho nên buổi sáng vẫn yên tâm vùi trong ổ chăn nằm nướng... Cho đến khi điện thoại đột nhiên vang lên, Tần Dạ mới mơ mơ màng màng với tay bấm nghe, sẵn "A-nhô" một tiếng, liền nghe bên tai vang lên giọng nói sang sảng vui tươi của người nào đó "Tần Dạ hả, Lý Tưởng nè, tui đến trước cổng khu nhà anh rồi!"
"..." Tần Dạ lập tức tỉnh hẳn, xoay người ngồi dậy, cau mày nói "Sớm quá vậy?"
Lý Tưởng cười hì hì nói "Tại muốn gặp anh sớm một chút, cho nên mới đổi qua chuyến bay sớm nhất ngày hôm nay."
Tần Dạ trầm mặc một lát, mói nói "Để tôi xuống dẫn cậu lên."
Nói xong liền cúp máy đi vào WC rửa mặt đánh răng, với tay tháo xuống một cái áo len cùng áo khoác ngoài mặc vào, xỏ giày mềm liền mở cửa bước ra.
Nào ngờ, mới mùng hai đã bị Lý Tưởng mò tới trước cửa.
Mắt thấy tuyết rơi càng lúc càng lớn, Tần Dạ lập tức bước nhanh hơn
Tối qua trời đổ tuyết cả đêm, khiến cả thành phố như biến thành thế giới băng tuyết, đâu đâu nhìn cũng là một màu trắng xóa, trên đường đi tuyết đọng thành lớp dày, Tần Dạ đạp trên tuyết xốp bước nhanh về phía cổng khu, tuyết bay lả tả khiến cho tầm nhìn trở nên mơ hồ không rõ, Tần Dạ dừng lại ở gần cổng khu đưa mắt nhìn xung quanh, chẳng mấy chốc liền bắt gặp ở cách đó không xa có một bóng người quen thuộc...
Tuy rằng cách một ngã đường, xung quanh là đám người rộn ràng nhốn nháo, nhưng Tần Dạ chỉ cần liếc nhìn một cái liền nhận ra đối phương.
Nam sinh mặc áo khoác dài màu đen, trên cổ quấn một chiếc khăn choàng màu cafe, giống như là đã đứng ở đó rất lâu, trên vai lấm tấm vệt tuyết đọng, tay phải xách theo một túi hành lý khá to, vừa nhìn thấy anh, gương mặt liền nở rộ nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời, cả người tràn đầy sức sống cất bước chạy vội về phía anh, sau đó dừng lại trước mặt Tần Dạ mỉm cười, nói "Tần Dạ, tui đến thăm anh nè."
Tần Dạ "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
