Đầu năm mùng ba, đại đa số mọi người vào lúc này đều đang ở nhà cùng gia đình người thân xem các loại tiết mục giải trí trên tv, một số thì vội vàng đi đây đi đó chúc tết họ hàng, thăm bè thăm bạn, nhưng đối với các thành viên của chiến đội Long Ngâm mà nói, đây là một ngày vô cùng quan trọng—— chính là ngày mà bọn họ lần đầu tiên tập họp lại với nhau!
Làm đội trưởng, Lưu Xuyên mới tờ mờ sáng đã vội vàng thức dậy thu dọn hành lý, cũng sẵn tiện gọi em gái Hiểu Mông của mình dậy.
Tối qua Lưu Xuyên suy xét thật lâu, rốt cuộc quyết định dắt theo Lưu Hiểu Mông đến Trường Sa cùng mình. Trong đội chỉ có mỗi Lâm Đồng là nữ tính, mang Hiểu Mông đến chơi vài hôm, cũng sẵn làm bạn với Lâm Đồng luôn. Hơn nữa Dương Thu Ninh cả năm lúc nào cũng bận rộn công việc, hiếm lắm mới có mấy ngày rảnh rỗi nghỉ ngơi ở nhà, Lưu Xuyên cũng hi vọng nhân dịp này ba mẹ mình có thể ra ngoài du lịch giải sầu, cũng sẵn hưởng thụ thế giới riêng của hai người...
Lưu Xuyên nói ý tưởng này cho ba mình nghe thử, lập tức nhận được sự đồng ý nhiệt liệt của Lưu Bác Viễn, ba con hai người cũng âm thầm bắt tay ký kết hiệp ước. Thế cho nên sáng sớm mùng ba cả hai người cùng nhau rời khỏi nhà cậu út, một đường đi thẳng đến sân bay, đáp chuyến Trường Sa sáng sớm, còn hai vợ chồng Lưu Bác Viễn thì cùng nhau trở về Bắc Kinh. Hai đứa con không ở bên cạnh, vợ chồng bọn họ cũng không cần phải băn khoăn cái gì, làm ngay một chuyến du lịch nước ngoài.
Lưu Xuyên đặt vé chuyến bay sớm nhất của ngày hôm đó, từ Thượng Hải bay đến Trường Sa, lúc rời khỏi sân bay vẫn còn chưa đến chín giờ.
Lưu Xuyên nhớ rõ chuyến bay của Trạch Văn thời gian hạ cánh là chín giờ ba mươi, thế nên kéo theo Lưu Hiểu Mông đi ra đại sảnh ngồi xuống, tính chờ Ngô Trạch Văn đến rồi cả ba người cùng đi cho tiện.
Lưu Xuyên cười nói "Cậu cứ đi thẳng về phía trước, góc rẽ có một tiệm ăn... À mà thôi, tôi thấy cậu rồi."
Nói xong liền cúp điện thoại, đứng dậy bước ra khỏi cửa bước về phía Ngô Trạch Văn.
Ngô Trạch Văn cất di động vào, vừa ngẩng đầu liền sa vào đôi mắt sâu lăng quen thuộc của người nọ, trong đôi mắt ấy đang ngập tràn ý cười, mà chủ nhân của nó thì đang tiến dần về phía cậu... Dáng người cao lớn, diện mạo anh tuấn, chỉ là dáng vẻ bước đi thôi đã thu hút vô số tầm mắt của người qua đường. Nhưng mà, ngay giờ phút này trong mắt Lưu Xuyên chỉ còn lại mỗi Ngô Trạch Văn, cậu nam sinh đứng ở trong đám đông, vẻ mặt đạm mạc vô cảm nhưng ánh mắt lại đen nhánh sáng ngời...
Hai người đứng đối diện, cách nhau một đám đông, lại tựa như người bên cạnh hết thảy đều hóa thành không khí trong suốt.
Khoảng cách giữa bọn họ rất ngắn, nhưng Ngô Trạch Văn lại cảm giác như thời gian bỗng chốc trở nên im lặng, mỗi một lần người nọ nhấc chân bước đi về phía mình, giống như bị phóng đại vô số lần thành động tác quay chậm, khắc thật sâu thật sâu vào trong trí óc của cậu.
Lưu Xuyên rất nhanh liền bước đến trước mặt Ngô Trạch Văn, nói "Đúng chín rưỡi ha, máy bay rất đúng giờ."
Ngô Trạch Văn gật đầu "Anh đến sớm vậy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
