Ngô Trạch Văn kinh hoàng mở to hai mắt "Cái... Cái gì?" Bởi vì quá mức khẩn trương mà suýt nữa là cắn vào đầu lưỡi.
Phùng Đan dịu dàng nói "Mẹ là người thân duy nhất của con, là người tận mắt thấy con trưởng thành từng chút một, con tưởng mẹ không đoán ra con đang nói dối trước mặt mẹ sao?"
Ngô Trạch Văn "..."
Vẻ mặt của cậu nháy mắt trở nên tái nhợt, mười ngón tay cũng xiết lại thật chặt, giống như một đứa trẻ phạm phải sai lầm cúi gục đầu xuống.
—— Là vì từ bé không có ba cho nên càng có xu hướng tiếp cận nam tính? Hay là bởi vì Lưu Xuyên quá mức xuất sắc cho nên không tự chủ được mà động lòng?
Bất kể là nguyên nhân gì đi nữa thì đối với một vị gia trưởng mà nói, tính hướng của con cháu trong nhà khác hẳn với người thường quả thực đáng sợ không khác gì quỷ dữ...
Nhìn đối diện là người mẹ mà cậu yêu thương nhất, Ngô Trạch Văn chỉ cảm thấy yết hầu như mắc nghẹn không nói nên lời.
Phùng Đan thấy con trai mình cúi đầu vẻ mặt hổ thẹn, tự dưng lại cảm giác đau lòng vô cùng.
Thực tế thì bà đã hoài nghi con trai mình tính hướng không bình thường từ lâu rồi, mặc dù giữa con trai và mẹ có rất nhiều thứ không dễ nói ra, nhưng dù sao bà cũng là người từng trải... Nam sinh ở độ tuổi Trạch Văn mà chưa từng quen bạn gái, hơn nữa lại chẳng có chút hứng thú nào đối với nữ sinh, lấy cớ là vì học tập lại càng làm bà khó tin hơn...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)