Lúc ấy Tần Dạ đang ở nhà chị hai mình bên Singapore, chị hai Tần Sương lụi cụi làm cơm chiều trong bếp, còn anh thì dùng laptop cá nhân lên weibo xem thử, vừa mới đăng nhập liền thấy mấy ngàn cái bình luận mới cùng cả trăm cái mess cá nhân chưa đọc... Tần Dạ tạm thời xem nhẹ cả đống tin nhắn bình luận, mở trang chủ weibo của mình ra xem, liền thấy lời giải thích bị mọi người share đến thành đề tài hot của Dương Kiếm.
Nói thật, ngay khoảnh khắc thấy được những lời này, anh cảm thấy giống như trút đi được gánh nặng, cả người nhẹ nhõm hẳn ra.
Hai năm nay anh vẫn luôn trông ngóng Dương Kiếm có thể trưởng thành một chút, chín chắn hơn một chút, hiện tại Dương Kiếm dù trải qua đả kích cũng có thể một lần nữa đứng dậy, Tần Dạ cảm thấy mừng thay cho cậu nhóc đội hữu cũ này của mình, Dương Kiếm thực sự rất có thiên tư, nếu có thể chững chặc thêm một chút, cộng thêm tuổi tác vẫn còn trẻ, tiền đồ về sau tất là sáng lạn vô cùng. Đồng ý là Dương Kiêm từng phạm sai lầm lớn, nhưng cậu ta đã có thể tỉnh ngộ hối lỗi, chung quy vẫn tốt hơn là chấp mê bất ngộ.
Tần Dạ lấy di động ra tính gửi cho Dương Kiếm một cái tin nhắn, kết quả vừa mở di động lên liền thấy một đống tin nhắn chưa đọc ngập cả màn hình.
Lúc vừa mới tới Singapore, anh bất cẩn làm rớt bể di động, phải gửi cho cửa hàng sửa chữa đến hôm nay mới lấy lại, trong lòng anh cũng dự đoán được sẽ có vài tin nhắn hỏi han của mấy người bạn quen biết trong giới. Nhưng lại không ngờ là có nhiều như vậy, nhất là xen lẫn trong số đó có một cái tên suất hiện với tần suất rất cao, khiến Tần Dạ có hơi bất ngờ.
Tần Dạ nhìn sơ qua mấy cái, nội dung tin nhắn gần như na ná nhau "Anh đang ở đâu?" "Anh thế nào rồi?", "Tâm trạng không vui nên ra ngoài du lịch sao?" "Anh cũng mệt mỏi lâu rồi, thả lỏng bản thân thư giãn một chút cũng tốt, nhưng mà thư giãn xong nhớ trở về nha..." "Tui rất lo lắng đó..."
Liên tưởng đến người nào đó vừa bấm tin nhắn gửi đi vừa lo âu sốt ruột đến độ xoay vòng vòng, Tần Dạ nhịn không được phì cười một cái, anh cũng lười trả lời từng cái tin nhắn, bấm luôn điện thoại gọi qua.
Lý Tưởng lúc này đang ngồi lên mạng lướt web, đột nhiên nhận được điện thoại từ Tần Dạ, cậu chàng kích động tới mức suýt nữa là té xuống ghế, vội vàng cầm di động bước ra ban-công, đóng cửa lại, rồi mới nhẹ giọng nói "Tần Dạ, anh đang ở đâu? Sao không trả lời tin nhắn? Tui cứ tưởng anh gặp chuyện gì chứ..."
Thanh âm vang lên bên tai tràn đầy thân thiết lo lắng, câu nào câu nấy đều hết sức chân thành.
Tần Dạ cũng xoay người bước ra ban-công đứng, nhẹ giọng trả lời "Tôi đang ở bên nhà chị hai ở Singapore, hôm trước vừa sang Sing lỡ tay làm rớt hỏng di động, đưa người ta sửa mới lấy về, cũng mới nhìn thấy tin nhắn của cậu."
Lý Tưởng nghe vậy thở phào nhẹ nhõm "Anh không sao là tốt rồi, làm tui lo gần chết..."
Tần Dạ nói "Yên tâm, tôi không sao."
Tiếng hít thở nhàn nhạt của đối phương thông qua điện thoại rót vào tai, không hiểu sao Lý Tưởng cảm thấy tim mình giống như... đập nhanh hơn mọi khi? Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng tỏ ra bình tĩnh hỏi "Vậy... anh có dự tính gì tiếp theo không?"
Tần Dạ nói "Tôi tính mấy hôm nữa đi Anh một chuyến, mấy năm nay không có dịp ra nước ngoài du lịch, hiếm lắm mới được nghỉ ngơi, chị hai cũng bảo tôi nên ra ngoài hít thở không khí nhiều một chút..."
Lý Tưởng nói "Đúng rồi đó! Đi ra ngoài chơi đi, nghỉ ngơi một thời gian cho khỏe người, anh cố gắng mấy năm qua chắc cũng mệt mỏi lắm rồi, cho mình nghỉ ngơi dài hạn đi. Nhưng mà một mình anh ra nước ngoài cũng phải cẩn thận đó, nhớ chú ý an toàn, những thứ như ví tiền giấy tờ vân vân nhớ phải cất kỹ..."
Tần Dạ nhịn không được khẽ cong khóe môi "Biết rồi, cậu còn dài dòng hơn cả chị hai tôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


