Sáng sớm hôm sau, Lưu Xuyên lại bị điện thoại của Ngô Trạch Văn đánh thức, cả người vùi trong ổ chăn túm lấy điện thoại mơ màng "A-nhô" một tiếng, liền nghe bên tai vang lên giọng nói bình tĩnh của Ngô Trạch Văn "Vẫn còn ngủ à? Ngủ nữa là muộn đấy, anh quên 9 giờ là xe khởi hành sao?"
"..." Lưu Xuyên nháy mắt hoàn toàn tỉnh ngủ, mới phát hiện tối qua mình quên đặt đồng hồ báo thức! May là có Ngô Trạch Văn gọi điện đánh thức, nếu không chắc muộn chết "Tôi dậy ngay đây!"
Lưu Xuyên cúp điện thoại, nhanh chóng nhảy xuống giường chạy đi rửa mặt đánh răng, tới lúc mang theo hành lý ra ngoài cửa, liền bắt gặp Trạch Văn cũng xách hành lý từ trên lầu đi xuống, một tay còn cầm một ly sữa đậu nành cùng một túi đựng bánh bao nóng hổi đưa cho Lưu Xuyên, nói "Lúc nãy tôi ăn sáng, sẵn mua cho anh đó, anh vừa đi vừa ăn đi, nếu không lát nữa lại trễ giờ."
"Ừm." Lưu Xuyên lôi bánh bao ra bắt đầu ăn ngấu ăn nghiến, sáng sớm mùa đông mới từ ổ chăn chui ra, bụng đang đói cồn cào thì có người đúng lúc đưa cho một túi bánh bao thịt thơm nức kèm theo một ly sữa đậu nành nóng bốc khói, đúng là hạnh phúc không sao tả nổi mà!
Lưu Xuyên vừa nghĩ vừa quay đầu nhìn Ngô Trạch Văn một cái, hôm nay Trạch Văn mặc áo len cao cổ màu trắng, phối hợp với áo khoác ngoài màu kem cùng quần dài bó chân xanh đậm, cả người nhìn xù xù lên như con thú bông, làm cho người ta rất muốn rất muốn nhào tới ôm một cái thật chặt.
Ngô Trạch Văn quay lại nhìn anh, nói "Đưa vali tôi kéo cho, anh lo ăn đi."
Nói xong liền vươn tay đoạt lấy quai kéo vali trong tay Lưu Xuyên kéo đi tuốt đằng trước, để Lưu Xuyên ăn bánh bao uống sữa bằng hai tay cho thoải mái hơn.
Lưu Xuyên một tay cầm ly sữa đậu nành có cắm sẵn ống hút, một tay cầm bánh bao nóng hổi, vừa đi vừa ăn, khoan miệng tràn đầy mùi thịt cùng bột mì... Rõ ràng đang trong buổi sớm mùa đông rét căm căm, nhưng đáy lòng lại ấm áp như xuân.
——Sao Trạch Văn lại có thể vừa chu đáo vừa tri kỷ đến như vậy nhỉ?
Lưu Xuyên đầu óc thì suy nghĩ vẩn vơ, miệng mồm lại nhanh chóng giải quyết bữa sáng, sau đó đưa lấy lại vali trong tay Trạch Văn, hai người cùng nhau đi tàu điện ngầm đến nhà ga, chuyển sang chuyến tàu cao tốc từ Quảng Châu đi Bắc Kinh.
Kiếm được chỗ để túi xuống, Ngô Trạch Văn mới lấy iPad ra, Lưu Xuyên thấy liền cười hỏi "Đừng nói là tranh thủ ngồi xe xem tài liệu na?"
Ngô Trạch Văn nói "Không phải, tôi tính xem video thu hình, sư phụ bảo rảnh thì xem."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

