Tin tức chiến đội Trường An giải tán tuy chưa công bố chính thức trên trang web, nhưng đại đa số các đội trưởng đều là rõ ràng trong lòng.
Nguyên nhân là vì rất nhiều tuyển thủ của Trường An đột nhiên ngỏ ý muốn thương lượng việc chuyển đội với các quản lý câu lạc bộ, một loạt các tuyển thủ cùng lúc chuyển đi như vậy, rõ ràng là Trường An sắp sửa tan rã.
Phóng viên truyền thông ngược lại hoàn toàn không phát hiện ra điểm này, tháng mười hai cũng chính là giai đoạn kịch liệt nhất của cả mùa giải chuyên nghiệp, tầm mắt của các phóng viên toàn bộ đều đặt vào các trận quyết đấu giữa các cường đội với nhau.
Tứ kết giải chính thức, các trận dựa theo thứ hạng bát cường chia cặp thi đấu suốt một tuần, cuối cùng cho ra kết quả, danh sách tứ cường cũng lần lượt đổi mới—— Đồng Tước đánh bại Tuyết Lang, Thất Tinh Thảo đánh bại Phong Hỏa, Lạc Hoa Từ đánh bại Quốc Sắc, Hoa Hạ đánh bại Thịnh Đường, bốn chiến đội này sẽ tiếp tục tiến vào vòng bán kết.
Từ sau khi biết Tần Dạ rời Liên Minh, Lý Tưởng vẫn luôn xìu xìu ển ển như có bệnh trong người, cả người héo rũ như trái cà úa không có miếng tinh thần nào, Lưu Xuyên vỗ vai cậu chàng khuyên nhủ "Không cần nôn nóng, Tần Dạ mệt mỏi lâu như vậy, để cậu ta thả lỏng vài ngày đi, nghỉ ngơi một thời gian rồi tính sau."
Lý Tưởng gật đầu, nhìn chung quanh người người vỗ tay reo hò ầm ĩ, cuối cùng đặt tầm mắt dừng trên sàn đấu.
Đồng Tước đấu với Hoa Hạ ngay từ lúc mở màn đã diễn ra vô cùng kịch liệt. Tuyển thủ của cả hai bên đều quyết chiến đến giọt máu cuối cùng trong giai đoạn lôi đài chiến, kết quả cũng khiến mọi người bất ngờ, đội phó Tạ Quang Nghị của Hoa Hạ chỉ dựa vào ưu thế 100 điểm máu bảo vệ thành công lôi kỳ chủ!
Trong ván đoàn chiến kế tiếp, Tạ Quang Nghị chỉ huy cực kỳ bình tĩnh, hơn nữa cũng vô cùng ăn ý phối hợp với Lương Hải Tân, cuối cùng khiến cho Đồng Tước lật thuyền trong mương, bị Hoa Hạ liên tục đoạt đi hai thanh lệnh kỳ! Fan hâm mộ đến hiện trường cổ vũ Đồng Tước nhìn đến tỷ số chung cuộc cơ hồ là không tin vào mắt mình—— 7: 2! Tuy không chói mắt như 9: 0, nhưng Đồng Tước lần đầu tiên thua ngay tại sân nhà!
Cuối trận, Lộc Tường buồn bã cúi đầu nói "Lúc nãy tui đánh dở ẹt luôn..."
Thiệu Trạch Hàng đưa tay xoa đầu thiếu niên, nhẹ giọng an ủi "Đừng vội chán nản, chúng ta vẫn còn hai trận nữa mà!"
Bên kia Hoa Hạ cả đội bừng bừng sĩ khí, vẫn luôn bị người khác gọi là đội trưởng cừu Lương Hải Tân, rốt cuộc có thể nở nụ cười chân thành phát ra từ nội tâm, cả đám đội viên ôm chầm lấy nhau chúc mừng trận đấu thắng lợi. Lương Hải Tân chung vui với mọi người một lát, đột nhiên như sực nhớ ra điều gì, một mình lặng lẽ bước ra hành lang đứng...
Còn nhớ lần trước bị Đồng Tước cạo trọc 9: 0 ở giải thường quy, lúc đó Lương Hải Tân buồn bực khó chịu một mình ra ngoài hành lang đứng trầm tư suy nghĩ, lại đột nhiên nghe thấy giọng nói của Lưu Xuyên từ phía sau vang lên. Sự xuất hiện đột ngột của Xuyên đội khiến cho cậu cảm thấy chấn động, càng bất ngờ hơn là Lưu Xuyên chỉ nói mấy câu cổ vũ ngắn ngủi, lại khiến cho Lương Hải Tân thoát khỏi cảm giác ủ dột chán nản, một lần nữa có được tự tin!!
Lúc ấy cậu hỏi Xuyên đội "Tại sao lại là em?"
Người nọ nhẹ nhàng mỉm cười, trả lời với cậu "Bởi vì... trong lòng tôi cậu là người thích hợp nhất."
Chỉ một câu đơn giản như vậy, lại khiến Lương Hải Tân cảm động vô cùng, trong lòng cũng lại tràn ngập tin tưởng!
Bắt đầu kể từ ngày hôm đó, Lương Hải Tân lại lần nữa chỉnh đốn vị trí đội trưởng của mình, thật lòng nghiêm túc lại cần cù thận trọng cùng Tạ Quang Nghị dẫn dắt Hoa Hạ thật tốt, mà cố gắng của cậu cuối cùng cũng có thu hoạch, trụ cột chiến đội Hoa Hạ ngày càng kiên cố, cũng giúp đội ngũ bắt đầu dần dần vươn lên trong vòng tuần hoàn thứ hai, thuận lợi thăng cấp tiến vào giải chính thức, thậm chí là bất ngờ đánh hại Thịnh Đường, để rồi ngày hôm nay đánh bại chiến đội Đồng Tước đã từng khiến bọn họ thua đến không ngẩng đầu lên nổi ở ngay sân thi đấu này!
Một lần nữa bước đến hành lang quen thuộc này, chẳng hiểu sao Lương Hải Tân lại có cảm giác hôm nay Lưu Xuyên cũng sẽ xuất hiện... Xuyên đội hình như đang học ở Quảng Châu, liệu anh ấy có đến xem trận đấu không?"
Đúng lúc này, sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói tràn đầy ý cười "Dáo dác nhìn quanh làm gì đấy? Tìm tôi sao?"
Lương Hải Tân trong lòng vui sướng, lập tức xoay người nhìn lại, quả nhiên thấy được Lưu Xuyên đang cười tủm tỉm nhìn mình, hôm nay Lưu Xuyên mặc áo khoác dài màu tối, trên cổ choàng khăn quàng cùng ton màu, bên dưới là quần dài bó sát chân, thoạt nhìn càng có vẻ cao lớn điển trai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


