"Tần Dạ cậu ấy... đã quyết định rời đi rồi..."
Những lời này giống như một tiếng sét giáng xuống, đánh cho Lý Tưởng choáng váng cả người, hai mắt mở to trừng Lưu Xuyên, vẻ mặt không dám tin nói "Cái gì? Tần Dạ nghỉ thi đấu?"
Lưu Xuyên vỗ vai Lý Tưởng một cái, tự mình đi lên lầu kêu Ngô Trạch Văn.
Lý Tưởng kinh ngạc đứng im tại chỗ, hai hàng lông mày nhíu lại sít sao, cậu không cách nào tưởng tượng nổi trong khoảng thời gian này Tần Dạ đã phải chịu đựng những gì, dù cho Lưu Xuyên trước đó từng nói khả năng Tần Dạ quyết định rời đi rất lớn, nhưng đến khi tận tai nghe được tin tức này, Lý Tưởng mới biết mình không cách nào chấp nhận được! Trong mắt cậu, Tần Dạ luôn luôn là một tuyển thủ tài năng xuất sắc, vĩ đại đến lộ ra hào quang chói mắt, một người lợi hại như vậy mà lại dùng cách đơn giản như thế chấm dứt cuộc đời tuyển thủ của mình, Lý Tưởng không cam tâm, lại càng thấy đau lòng vì Tần Dạ hơn!
Lưu Xuyên với Ngô Trạch Văn chẳng mấy chốc liền cùng nhau trở xuống, đứng ngoài cửa kêu Lý Tưởng đi dùng cơm.
Trên đường đi đến căn-tin, cả ba người đều im lặng không nói gì.
Lúc trước từng có một khoảng thời gian bọn họ cùng acc clone của Tần Dạ làm nhiệm vụ, đánh phụ bản chung với nhau, trong lòng bọn họ đã sớm coi Tần Dạ là bạn. Tối hôm qua bọn họ vẫn còn vui sướng vì đội ngũ của trường đoạt suất thăng cấp Khu Hoa Nam, giờ phút này lại bị bồn nước lạnh "Tần Dạ nghỉ thi đấu" rót một cái từ đầu tới chân lạnh lẽo cả người, ai nấy sắc mặt đều nặng nề u ám.
Đến căn-tin lầu hai của trường, ba người tìm một phòng riêng yên tĩnh ngồi xuống, Lưu Xuyên cầm menu gọi bừa vài món. Thức ăn đã bưng lên bàn rồi nhưng cả ba lại không có tâm trạng ăn uống gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
