Huệ Nương thấy nàng hồi lâu không lên tiếng, trong lòng sốt ruột, không nhịn được thúc giục.
“Nương tử, chẳng lẽ Lục Đại Lang đã làm người chịu ủy khuất?”
Giang Vãn Phù mím môi, khẽ lắc đầu.
“Đại biểu ca nói, huynh ấy muốn thỉnh lão phu nhân viết thư cho phụ thân, thương nghị chuyện đính hôn.”
Chỉ một câu ngắn ngủi ấy lại khiến Huệ Nương sững sờ.
Nàng ngẩn người giây lát, rồi lập tức lộ vẻ vui mừng, không dám tin mà hỏi lại.
“Nương tử, người không gạt nô tỳ đấy chứ? Lục Đại Lang thật sự nói muốn đính hôn sao?”
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, Huệ Nương đã nhận ra mình hồ đồ. Chủ tử nhà mình trước nay đoan trang ổn trọng, sao có thể vô duyên vô cớ bịa chuyện như vậy. Chỉ sợ khi nãy trong phòng, Lục Đại Lang nói còn nhiều hơn thế, chỉ là nương tử mặt mỏng nên không tiện kể ra.
Nghĩ vậy, không đợi Giang Vãn Phù đáp lời, Huệ Nương đã nhẹ nhàng vỗ miệng mình.
“Nhìn cái miệng của nô tỳ này, lại nói năng hồ đồ rồi. Nương tử đương nhiên sẽ không lừa nô tỳ.”
Nói rồi, nhìn vào đôi mắt Giang Vãn Phù, nàng dần đỏ hoe mắt. Khóe mắt đã lấp lánh nước.
Giang Vãn Phù khựng lại, lấy tay áo lau nước mắt cho Huệ Nương, khẽ hỏi.
“Huệ Nương, ngươi làm sao vậy?”
Huệ Nương cúi đầu lau nước mắt, ngồi xổm xuống, ngẩng mặt cười.
“Nô tỳ là mừng thay cho người. Nếu lão phu nhân còn tại thế, nhất định sẽ vui đến không khép miệng được, vẻ vang đưa người xuất giá. Còn có phu nhân nữa, nếu người còn sống, biết được người gả vào Quốc Công phủ, chắc chắn cũng sẽ an lòng. Hôn sự của người và Lục Đại Lang vốn do phu nhân cùng Quốc Công gia định ra. Khi ấy người còn nhỏ chưa hiểu chuyện, có lẽ không biết. Phu nhân đã vui mừng suốt một thời gian dài, còn nói Quốc Công phủ xem như nửa nhà mẹ đẻ của bà. Lão Quốc Công phu nhân đối đãi bà ân trọng như núi. Người gả vào Quốc Công phủ, bà ấy là người yên tâm nhất.”
“Phu nhân chỉ có một mình người là nữ nhi, bà ấy thương người nhất.”
Huệ Nương lải nhải nói mãi, nước mắt lại rơi.
Nhưng Huệ Nương lại không nói tiếp nữa, mà chuyển sang chuyện khác.
“Còn có tiểu lang quân nữa. Tiểu lang quân vốn thông tuệ hơn người. Kế phu nhân vì tư tâm mà ra sức chèn ép, thủ đoạn gì cũng dùng tới. Thế nhưng ở thư viện, tiểu lang quân vẫn lần nào cũng đứng đầu. Đợi nương tử đứng vững gót chân ở kinh thành, liền đón tiểu lang quân tới đây đọc sách. Ngày sau nhất định sẽ công thành danh toại.”
“Nương tử cũng không cần vất vả như hiện giờ nữa. Đây quả thực là một mối nhân duyên không thể tốt hơn.”
Nhìn đôi mắt ngập lệ nhưng tràn đầy vui mừng của Huệ Nương, Giang Vãn Phù khẽ sững người, rồi gật đầu.
“Đúng vậy.”
Với gia thế của nàng, có thể gả cho Lục Trí đã là chuyện may mắn hiếm có. Nếu không có mối hôn sự này với Quốc Công phủ, chỉ sợ nàng đã sớm bị mẹ kế tùy tiện gả đi nơi khác, để lại một mình đệ đệ trong phủ. Dù bị người tính kế hay hãm hại, nàng cũng không thể làm gì, chỉ biết trơ mắt nhìn.
Hiện giờ như vậy đã là tốt nhất rồi.
Giang Vãn Phù âm thầm nói với chính mình như thế. Tâm tình dần bình ổn lại, cảm xúc cũng theo đó lắng xuống. Nàng mím môi, nở nụ cười mềm mại với Huệ Nương.
“Huệ Nương, ta có chút mệt rồi.”
Huệ Nương vốn đang kích động, vừa nghe lời ấy liền lập tức đè nén tâm tình xuống, đứng dậy muốn dìu Giang Vãn Phù trở về phòng nghỉ ngơi.
Trở lại phòng, Giang Vãn Phù chợp mắt nghỉ ngơi. Chẳng bao lâu sau, Huệ Nương lại dẫn một vị đại phu bước vào, nói là thái y trong cung do Lục Trí mời tới.
Vẫn như cũ là bắt mạch, xem bệnh rồi kê đơn.
Một phen bận rộn xong xuôi, Huệ Nương dặn dò Tiêm Vân đưa thái y ra ngoài, còn mình thì ở lại trong phòng hầu hạ.
Nàng giơ tay kéo lại chăn đệm cho chủ tử, trong giọng nói mang theo ý vị như nhạc mẫu nhìn con rể, càng ngắm càng thuận mắt, ôn nhu nói: “Đại lang quân làm việc chu toàn, đối với nương tử quả thật rất để tâm. Ngay cả thái y trong cung cũng mời tới được.”
Giang Vãn Phù cuộn mình trong chăn, nghiêng người nằm đó, ngước mắt nhìn bộ dáng này của Huệ Nương, trong lòng không khỏi nghĩ, nếu mẫu thân còn tại thế, khi gặp Lục Trí liệu có giống Huệ Nương bây giờ hay không.
Nhưng nghĩ kỹ lại, chưa chắc đã vậy, mẫu thân vốn chẳng nỡ để nàng xuất giá sớm như thế.
Cứ miên man suy nghĩ như vậy, cơn buồn ngủ dần kéo tới. Hàng mi dài của Giang Vãn Phù khẽ run lên, cuối cùng không chống nổi cơn buồn ngủ, chìm vào giấc ngủ.
Mà lúc này, Quốc công phủ lại không còn yên bình như thường ngày.
Sau khi Lục Trí bước ra khỏi Phúc An đường, một tin tức liền âm thầm lan truyền khắp nơi.
Trong viện của Nhị phòng, Trang thị vừa mới thức dậy, đang lười biếng ngồi trước bàn trang điểm, để nha hoàn chải tóc cho mình.
Ma ma bên cạnh Trang thị bước vào, khom người tiến lên, ghé sát bên tai bà thấp giọng nói mấy câu. Trang thị vốn còn uể oải, nghe xong lập tức ngồi thẳng dậy, giơ tay cho lui nha hoàn chải đầu, cau mày hỏi: “Tin tức này có chính xác không?”
Ma ma đáp: “Thiên chân vạn xác. Sáng sớm nay đại gia đã đến Lục Cẩm đường, sau khi rời đi lại tới chỗ lão phu nhân. Nô tỳ trước đây từng nhận một đứa con nuôi, hiện giờ làm quản sự bên ngoài, có một người thân cận đang hầu trà nước bên cạnh lão phu nhân. Chính nha hoàn ấy nói, đại gia vừa bước vào đã quỳ xuống trước mặt lão phu nhân, thưa rằng muốn cưới vị cô nương ở Lục Cẩm đường.”
Trang thị nghe vậy tấm tắc lấy làm lạ, lắc đầu nói: “Chất nhi này của ta chẳng lẽ lại là kẻ si tình hay sao? Thế lão phu nhân nói thế nào?”
Ma ma vừa định mở miệng thì thấy Lục Nhị gia từ nội thất bước ra, trên người đã thay xong quan bào.
Trang thị thấy vậy liền vội vàng dẹp tâm tư bàn tán xuống, đứng dậy chỉnh lại cổ áo cho Lục Nhị gia, thuận miệng kể lại chuyện vừa rồi, cuối cùng nói: “Chỉ không biết lão thái thái đã đáp ứng hay chưa? Phù nha đầu ấy dung mạo thì đẹp, tính tình cũng hào phóng, chỉ là gia thế rốt cuộc vẫn kém vài phần.”
Lục Nhị gia không thích nghe những chuyện lặt vặt của nữ quyến, liền thẳng thừng nói: “Nàng bận tâm những chuyện ấy làm gì?”
Trang thị cùng Lục Nhị gia là phu thê kết tóc, ngày thường tuy ôn thuận chu đáo, nhưng cũng có tính khí. Nghe vậy liền lập tức nổi giận, nói: “Sao có thể nói như thế được! Hôn sự của Đại Lang sớm định xuống thì Tam Lang nhà chúng ta mới dễ đính hôn. Chẳng lẽ lại để nó vượt mặt mấy vị huynh trưởng hay sao...”
Lục Nhị gia tính tình không tốt, nhưng đối với Trang thị, người đã sinh cho mình một trai một gái, tự nhiên không tùy tiện như với thiếp thất. Thấy bà không vui, giọng điệu cũng dịu đi đôi chút, nói: “Mối hôn sự này là do đại ca đích thân định đoạt. Đừng nói Đại Lang bằng lòng, cho dù nó không muốn cũng phải cưới. Nói thật với nàng, Đại Lang là thứ xuất, nhưng lại là trưởng tử. Một phủ chỉ có thể có một người nổi bật, nhiều quá tất sẽ sinh chuyện. Nàng tưởng vì sao đại ca lại chọn một trưởng tức có gia thế không quá hiển hách như vậy? Lão thái thái thương mấy đứa tôn tử đến thế, năm đó cũng phải gật đầu đồng ý đó thôi.”
Trang thị nghe vậy ngẩn người, có phần khó hiểu: “Nhưng đại tẩu là công chúa, Nhị Lang lại có xuất thân như thế, phía trên còn có một vị hoàng đế cữu cữu. Ai có thể vượt qua được hắn chứ? Đại bá có phải lo xa quá rồi không?”
Mấu chốt chính là vị hoàng đế cữu cữu ấy...
Lục Nhị gia thầm lẩm bẩm trong lòng một câu, nhưng không giải thích thêm, chỉ nói: “Lát nữa đến thỉnh an lão thái thái, nếu bà có nhắc tới thì nàng cứ nói lời hay là được. Những lời như gia thế không xứng ấy, bớt nói trước mặt lão thái thái.”
Trang thị vội vàng gật đầu đáp ứng.
Nếu là con trai bà muốn cưới nữ nhi của một vị thông phán ở Tô Châu, bà nhất định sẽ không đồng ý. Nhưng đổi lại là con trai nhà người khác, dù là thân thích đi nữa, Trang thị nhiều lắm cũng chỉ lẩm bẩm trong lòng vài câu, chứ sẽ không đứng ra xen vào.
Ở nơi như Quốc công phủ, nào có chuyện gì giữ được bí mật?
Bề ngoài các phòng có thể không nói gì, nhưng sau lưng đều đã nghe được tin tức.
Đương nhiên, Lục Tắc cũng không ngoại lệ.
Qua giờ Dậu một khắc, hắn mới từ đại lao Hình Bộ thẩm vấn phạm nhân trở ra. Ngẩng đầu nhìn sắc trời, vốn định ở lại Hình Bộ qua đêm, nhưng rồi đột nhiên đổi ý, sai tùy tùng chuẩn bị xe ngựa, trở về Quốc công phủ.
Vừa bước vào Lập Tuyết đường, đám người Lục Trúc, Hồng Cừ đã ra vào liên tục, mang nước ấm, đưa khăn lau. Một lúc lâu sau, Lục Tắc mới thay xong quan phục, rảnh rỗi ngồi xuống, lật xem quyển sách trong tay.
Mới xem được vài trang, hắn đã lên tiếng gọi Lục Trúc vào.
Sau khi bước vào, Lục Trúc lập tức lấy từ trong tay áo ra một túi gấm, cẩn thận đưa tới. Động tác thuần thục quen tay, vừa nhìn đã biết không phải lần đầu làm việc này. Trên thực tế, quả thực cũng là như vậy.
Từ khi muội muội nàng là Vân Thải được điều đến Lục Cẩm đường, ngày nào cũng trở về một chuyến. Những thứ mang về khiến Lục Trúc vô cùng khó hiểu: son môi đã dùng dở, bút lông đã qua sử dụng, giấy Tuyên Thành từng viết chữ, vài sợi tóc đen... chẳng khác nào đem hết những thứ không dùng đến ở Lục Cẩm đường dọn về đây.
Ấy vậy mà mỗi lần, thế tử đều trịnh trọng nhận lấy rồi cất vào trong ngực.
Lục Trúc không dám kể với ai, ngay cả Hồng Cừ là tỷ muội thân thiết nhất cũng không dám nhắc tới. Nàng chỉ dám âm thầm suy đoán trong lòng, rồi đi đến một kết luận mà chính bản thân cũng không quá tin tưởng—
Thế tử có tình ý với Giang nương tử.
Nếu không, vị thế tử trước nay không gần nữ sắc ấy sao lại đột nhiên thu thập những vật Giang nương tử từng dùng qua, thậm chí cả tóc, thứ vô cùng thân mật như vậy. Nhưng... Giang nương tử chẳng phải đã có hôn ước với đại gia rồi sao?
Lục Trúc còn đang suy nghĩ miên man thì bị một câu nói cắt ngang dòng suy tưởng.
Chỉ thấy Lục Tắc đột nhiên ngước mắt, liếc nàng một cái, giọng điệu bình thản, không nghe ra cảm xúc gì: “Bệnh tình của nàng ấy thế nào?”
Lục Trúc vội vàng đáp: “Hồi thế tử, Vân Thải nói Giang nương tử đã không còn phát sốt, chỉ là khẩu vị không tốt, ăn uống chẳng được bao nhiêu.”
Lục Tắc rũ mắt xuống, khẽ đáp một tiếng: “Ừ.”
Hắn không nói thêm gì nữa, nhưng Lục Trúc vẫn chưa lui ra ngoài. Nàng chần chừ hé môi, thanh âm nhỏ đến mức gần như tiếng muỗi kêu, thấp giọng nói: “Thế tử, Vân Thải còn nói, hôm nay đại gia đã tới Lục Cẩm đường thăm bệnh. Đại... đại gia dường như đã nhắc tới chuyện định hôn.”
Lục Trúc càng nói, thanh âm càng nhỏ. Đến mấy chữ cuối cùng, gần như chỉ còn nghẹn nơi cổ họng.
Nói xong, Lục Trúc đến thở mạnh cũng không dám, ngay cả mắt cũng không dám ngẩng lên. Cũng không biết đã qua bao lâu, cuối cùng nàng mới nghe được một câu.
“Ừm.”
Chỉ một tiếng “Ừm” hờ hững, không tỏ rõ thái độ, ngữ khí nhàn nhạt, nghe không ra nửa phần cảm xúc.
Lục Trúc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ có lẽ mình đã đoán sai rồi. Thế tử sao có thể để tâm tới vị hôn thê của huynh trưởng mình được chứ? Nàng vội khom người lui ra ngoài. Thế nhưng trước khi bước qua cửa, nàng vô thức ngẩng mắt nhìn thoáng qua người đang ngồi sau án thư.
Một thân trường bào trắng dệt gấm tố cẩm, thần sắc hắn vẫn bình tĩnh như thường ngày, không để lộ nửa điểm khác lạ. Chỉ có bàn tay đang đặt trên nắp chén trà kia, những khớp ngón tay thon dài hiện lên sắc xanh trắng nhàn nhạt, tựa hồ đang run rẩy rất khẽ, rất khẽ.
Lục Trúc sững người.
Cánh cửa chậm rãi khép lại trước mặt nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)