Nếu thật sự là như vậy, vậy cũng có thể xem như một cọc lương duyên như ý.
Những tâm tư ấy của Huệ Nương, Giang Vãn Phù tự nhiên không hề hay biết. Nhưng nàng cũng không ngốc, ít nhiều vẫn nhìn ra được đôi phần từ thái độ của Lục Trí. Nàng khẽ nâng mắt, nhìn người đang ngồi đối diện.
Bị đôi mắt trong trẻo dịu dàng ấy nhìn thẳng, trong lồng ngực Lục Trí chợt dâng lên vô số cảm xúc hỗn độn. Có thương tiếc, có xót xa, có ý muốn che chở, cùng rất nhiều tâm tình phức tạp khác đan xen vào nhau.
Từ khi hiểu chuyện, hắn đã biết mình có một vị hôn thê.
Nhưng đối với vị hôn thê chỉ tồn tại trong lời kể của tổ mẫu và phụ thân ấy, hắn vẫn luôn cảm thấy xa lạ.
Mãi đến lần đầu gặp mặt.
Giang biểu muội trong bộ váy lụa trắng giản dị đứng bên bờ sông. Ngay cả hoa văn phù dung nơi vạt váy của nàng, về sau mỗi khi nhớ lại, hắn vẫn thấy rõ mồn một.
Kể từ khoảnh khắc ấy, hắn mới thực sự ý thức được rằng nàng chính là vị hôn thê của mình.
Tiểu nương tử thanh lệ nhu mỹ ấy, vượt ngàn dặm tới kinh thành, là vì hắn mà đến.
Về sau ở chung, nàng vẫn luôn giữ lễ đúng mực. Mỗi lần gặp hắn, cũng chỉ gọi một tiếng “Đại biểu ca”, dường như giữa hắn và Nhị đệ chẳng có gì khác biệt.
Hắn đương nhiên hiểu, nàng làm như vậy không có gì sai.
Nhưng trong lòng vẫn luôn âm ỉ một chút mất mát khó nói thành lời.
Hắn đã xem nàng là thê tử tương lai của mình.
Nhưng hắn cũng biết, tiểu nương tử vốn nhút nhát, mới tới kinh thành chưa lâu, khó tránh khỏi có chút câu nệ.
Đợi thêm một thời gian nữa, có lẽ sẽ khá hơn.
Hắn không phải người không biết chờ đợi.
Hắn không thông tuệ bằng Nhị đệ, không khéo ăn nói bằng Tam đệ, cũng không chuyên chú bằng Tứ đệ.
Nhưng có một điều, hắn hơn hẳn tất cả bọn họ.
Đó là kiên nhẫn.
Hắn từng nghĩ, chỉ cần chờ thêm một chút là được.
Nhưng giờ đây, Lục Trí không muốn tiếp tục chờ nữa.
Nếu như hắn sớm nói ra những lời ấy.
Có lẽ biểu muội đã không phải sống trong phủ với tâm trạng nơm nớp lo sợ như vậy.
Có lẽ đêm qua khi nàng phát bệnh, cũng không phải khắp nơi tìm người, cầu xin đối bài, mới mời được đại phu tới xem bệnh.
Những ngày tháng như thế...
Hắn cũng từng trải qua.
Hắn là thứ tử.
Thuở nhỏ, phụ thân thường xuyên không có mặt trong phủ. Vĩnh Gia Công chúa mang theo Nhị đệ vào cung, tổ mẫu lại trở về quê thăm thân.
Khi ấy, hắn sống cùng di nương tại Tuyên Hương Viện.
Có một lần giữa đêm phát sốt.
Hắn mê man nói sảng, ăn gì cũng nôn ra hết.
Đến cuối cùng, di nương thậm chí không dám ép hắn uống thêm thứ gì.
Bà ôm hắn trong lòng, đi cầu xin Nhị phu nhân.
Đêm hôm ấy, Quốc công phủ rộng lớn là thế, ban ngày người đến người đi tấp nập là thế, nhưng trong màn đêm chỉ còn lại một khoảng tối đen lạnh lẽo.
Tựa như cả phủ rộng lớn ấy, chỉ còn lại hai mẹ con bọn họ.
Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn nhớ rất rõ.
Tiếng khóc bất lực của di nương.
Và màn đêm tăm tối đến mức không nhìn thấy nổi một ngọn đèn.
Nàng là vị hôn thê của hắn.
Vốn dĩ, người bảo vệ nàng phải là hắn.
Lục Cẩm Đường.
Lục Trí vừa rời đi, Huệ Nương liền lập tức tiến vào. Thấy nương tử nhà mình vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, thần sắc tựa hồ có phần thất thần, nàng vội vàng bước tới, hạ giọng gọi.
“Nương tử, nương tử……”
Giang Vãn Phù được gọi mới hoàn hồn, ngẩng mặt nhìn Huệ Nương, khẽ đáp một tiếng.
“Huệ Nương……”
“Nô tỳ đây.” Huệ Nương thấy nương tử nhà mình một bộ dạng mất hồn mất vía như vậy, nhất thời nghi ngờ chẳng lẽ Lục Đại Lang đã làm gì khiến nàng chịu ủy khuất. Nàng cũng chẳng màng lễ nghi tôn ti, lập tức ngồi xổm xuống, nhỏ giọng hỏi, “Nương tử, Lục Đại Lang đã nói gì với người?”
Giang Vãn Phù nghe vậy, lại không đáp.
Nhớ tới chuyện vừa rồi, nàng vẫn còn có chút ngẩn ngơ.
Kỳ thực, Lục Trí cũng chưa từng nói lời gì quá đáng. Hắn trước nay vẫn là người như vậy, nội liễm ôn hòa, tiến thoái có độ, lễ số chu toàn.
Vừa rồi hắn cũng chỉ thần sắc chân thành, lời nói tha thiết mà nói với nàng.
“Biểu muội, hôm nay ta tới đây, ngoài việc thăm bệnh, còn có một chuyện muốn nói với muội. Hôn sự giữa muội và ta vốn do trưởng bối định đoạt, tự nhiên phải thuận theo tâm nguyện của trưởng bối. Ban đầu ta định đợi phụ thân hồi kinh rồi mới nhắc tới việc này, nhưng hiện giờ lại cảm thấy định sớm một chút có lẽ sẽ tốt hơn. Ta may mắn là trưởng tử, khiến các đệ đệ phía dưới chịu liên lụy, đến nay vẫn chưa định thân. Nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng thật sự áy náy. Cho nên, ta muốn ——”
Lục Trí nói tới đây, ngước mắt nhìn nàng, nghiêm túc hỏi.
“Ta muốn hôm nay sẽ đi gặp tổ mẫu, thỉnh lão nhân gia viết thư tới Tô Châu, cùng Giang cô phụ thương nghị chuyện đính hôn.”
Những lời này của Lục Trí thực sự nằm ngoài dự liệu của Giang Vãn Phù. Dù hôn sự là do trưởng bối định đoạt, nàng vốn cũng chưa từng ôm kỳ vọng gì với cuộc hôn nhân này.
Thậm chí trước khi tới kinh thành, nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị từ hôn.
Nàng thậm chí còn từng nghĩ, đợi khi lão Quốc Công phu nhân ngầm tỏ ý muốn hủy hôn, nàng sẽ mượn chuyện hôn sự không thành này để đổi lấy chút lợi ích cho bản thân và cho đệ đệ đang ở tận Tô Châu. Sau đó để Quốc Công phủ giữ trọn thể diện mà từ hôn, từ đây không còn nhắc tới chuyện cũ năm xưa.
Từ ngày tới Quốc Công phủ, nàng chưa từng chủ động nhắc tới hôn sự với bất kỳ ai, chỉ coi mình như khách tới ở nhờ. Những suy nghĩ ấy, nàng tự nhiên sẽ không nói cho ai biết, ngay cả Huệ Nương cũng vẫn cho rằng nàng tới kinh thành là vì chuyện đính hôn với Lục Trí.
Nhưng trên thực tế, nàng thật sự chưa từng nghĩ tới việc trèo cao Lục Trí.
Cho nên khi vừa rồi nghe hắn nói những lời ấy, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong lòng nàng không phải vui mừng, cũng chẳng phải kinh hỉ, mà chỉ là luống cuống không biết phải làm sao, lại còn có chút hoảng hốt chẳng hợp thời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)