Tuyết rơi từng đợt, vẫn nặng hạt cho đến tận đêm khuya.
Mở cửa sổ nhìn xuống, cây xanh trong khu thương vụ phủ một lớp áo màu bạc, mặt đất trải một màn trắng xóa dày đặc, mờ ảo dưới ánh đèn đường.
Thẩm Băng Đàn nhìn đồng hồ, nói với Tần Hoài Sơ: "Hôm nay em phải tan làm sớm. Ba nói hôm nay được nghỉ, kêu em qua đó ăn tối với ông."
Tần Hoài Sơ suy nghĩ một chút: "Vậy để tài xế đưa em đi." Anh gọi điện cho tài xế, nhìn cô, "Lát nữa em đi thang máy chuyên dụng xuống tầng một, xe ở ngay cạnh thang máy, em trực tiếp ngồi vào là được, sẽ không có ai nhìn thấy đâu."
"Vâng."
Thẩm Băng Đàn thu dọn đồ đạc, tạm biệt anh: "Vậy em đi đây."
Tần Hoài Sơ lại ngoắc ngoắc tay với cô.
Thẩm Băng Đàn đi tới, liền bị anh ôm vào lòng: "Còn muốn mua sầu riêng không?"
Cô đã không thèm tính toán với anh nữa, bây giờ anh lại còn tự nhắc tới.
Ngón tay trắng nõn xinh đẹp Thẩm Băng Đàn của vuốt ve cà vạt trên ngực anh, "Anh muốn mua thì em cũng không phản đối."
Tần Hoài Sơ tùy ý bật cười, nhẹ nhàng nhéo eo cô: "Em chạy tới nhà bố vợ anh ăn cơm, vậy tối nay anh ăn gì?"
"Anh muốn ăn gì thì kêu chị Tôn làm cho anh là được mà."
"Vậy ăn tối xong nhớ về nhà sớm." Tần Hoài Sơ giúp cô sửa sang mái tóc xoã tung, giọng nói ấm áp ghé sát tai cô, hơi có vẻ càn rỡ, "Anh muốn ăn em hơn."
"..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

