Dù đã thỏa hiệp nhưng Thẩm Băng Đàn vẫn có chút không vui khi Tần Hoài Sơ từ chối đưa mình sang Đức cùng.
Liên tiếp mấy ngày, cô hiếm khi nói chuyện với anh ở văn phòng.
Nhưng cô vẫn làm tốt công việc của mình.
Như mọi khi, giúp anh lấy tài liệu, đưa cà phê và chịu trách nhiệm mua cơm trưa mang về cho anh.
Tần Hoài Sơ tăng ca đến khuya, cô cũng ở cùng anh đến nửa đêm, rồi hai người cùng nhau trở về Vịnh Thủy Vân.
Chớp mắt đã là thứ Sáu, mấy ngày nay thời tiết đã trong xanh, tuyết đã tan hết.
Anh đã lên lịch cho chuyến bay vào chiều ngày kia, vẫn nhất quyết không đưa cô đi cùng.
Hai ngày nay chân anh đã đỡ hơn, có thể tự đi đến nhà ăn.
Thẩm Băng Đàn không để ý tới anh, đặt bút xuống, đứng dậy đi ra ngoài.
Không thèm đi ăn với anh đâu.
Tần Hoài Sơ nhìn theo bóng lưng của cô, bất đắc dĩ thở dài.
Sau khi đến nhà ăn mua cơm, Thẩm Băng Đàn tìm một góc vắng ngồi xuống.
Đám Dương Hiên và Phạm Dương bưng đĩa đi tới, ngồi đối diện cô.
Dương Hiên chào cô: "Tôi nghe chị Văn nói gần đây Tần tổng làm việc đến rất muộn, cô cũng tăng ca cùng anh ấy hả?"
Việc cô về muộn không phải là chuyện bí mật gì, Thẩm Băng Đàn cũng không giấu diếm: "Đúng vậy, gần đây Tần tổng có rất nhiều dự án phải xử lý."
Tần Hoài Sơ nói là sợ hai ngày nữa đi công tác sẽ quá bận rộn không hoàn thành hết được dự án bên này.
Dương Hiên và Phạm Dương nhìn nhau, thở dài thay Thẩm Băng Đàn.
Quá khổ rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
