Ngay lúc Thẩm Băng Đàn chuẩn bị rời đi, Tần Hoài Sơ đã kéo cổ tay cô lại: "Em thật sự muốn chuyển đến đây à?"
Thẩm Băng Đàn rất chắc chắn, thái độ cứng rắn: "Em nhất định phải trông chừng anh, nếu không thì không yên lòng, anh nhớ phải nói cho mọi người biết chuyện này đấy."
"Được." Tần Hoài Sơ gõ gõ ngón tay lên thành ghế sô pha, nhướng mày, "Vậy thì anh sẽ nói với bọn họ là em muốn dọn vào văn phòng của anh, anh sợ vợ, không dám phản bác."
"?"
"Vậy sao được?" Thẩm Băng Đàn luống cuống.
Cô nghĩ đến chuyện sáng nay bị mọi người vây quanh hỏi về hot search trên Weibo, nếu họ lại biết cô và Tần Hoài Sơ đã kết hôn...
Cô không muốn nhận thêm quá nhiều sự chú ý của mọi người nữa đâu, quá khó tiếp nhận.
"Anh không được nói lung tung, văn phòng thư ký toàn người thích buôn dưa lê bán dưa chuột thôi." Cô lay cánh tay Tần Hoài Sơ, lời nói vừa mang tính uy hiếp, lại làm ra vẻ nũng nịu.
Tần Hoài Sơ nhìn bộ dáng của cô lúc này, trong lòng chợt nổi lên một tia vui mừng.
So với Thẩm Băng Đàn trầm mặc ít nói, thận trọng trước đây, anh càng thích cô của bây giờ hơn.
Cô đang dần thay đổi, giống như những cô gái khác, biết tức giận, biết làm nũng và có những cảm xúc nhỏ nhặt của riêng mình.
Tần Hoài Sơ khẽ miết lòng bàn tay của cô, cưng chiều nói: "Được rồi, không nói cho bọn họ biết."
Anh gọi điện cho trợ lý Tề: "Gần đây tôi cần một trợ lý. Bảo người chuyển bàn làm việc của Thẩm Băng Đàn đến văn phòng của tôi."
Sau khi cúp máy, anh nhìn Thẩm Băng Đàn, lưu manh cong môi: "Vậy được rồi chứ? Em thu dọn đồ đạc đi, từ nay về sau ở đây với anh."
Thẩm Băng Đàn thả lỏng tâm trạng.
Nhưng nhìn thấy anh khoanh tay, hơi nâng cằm lên, như đang mong chờ cô dọn vào phòng làm việc của mình, Thẩm Băng Đàn khẽ cau mày.
Anh có tiền án rồi, rất giỏi lừa cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

