Nguyên nhân khiến đạo diễn tức tối đến vậy nhưng vẫn phải cung phụng Sở Bạch như tổ tông, phải nói từ ba ngày trước.
Hôm đó đoàn làm phim làm mất một thiết bị quay phim đắt tiền, đang lúc tổ đạo diễn huy động cả đoàn tìm kiếm thì bất chợt những người xung quanh Sở Bạch nghe thấy tiếng lòng của cô——
[Một thiết bị to đùng như vậy mà cũng làm mất được? Dùng mông suy nghĩ cũng biết là ai lấy trộm được chưa?]
[Người có thể tiếp xúc với thiết bị quay phim thì ngoài tổ đạo diễn ra thì chỉ có tổ quay phim rồi, tổ trưởng tổ quay phim hôm nay xin nghỉ không có ở đây, tổ phó hôm nay ăn phải đồ hư bụng liên tục chạy vào nhà vệ sinh, thiết bị tạm thời giao cho Tiểu Trương trông coi, mà Tiểu Lưu lại luôn bất hòa với Tiểu Trương, sáng nay tổ phó uống trà sữa do Tiểu Lưu đưa, uống xong rồi thì bắt đầu đau bụng...]
[Rõ ràng như thế! Để mình mở Hệ thống Thượng đế ra kiểm tra thử xem!]
Tiểu Lưu: ???
Tôi chỉ giấu cái máy quay đi thôi mà, đâu đến mức bị trời phạt thế chứ QAQ
Ban đầu, những người xung quanh Sở Bạch vẫn còn đang sửng sốt vì sao tự dưng lại nghe được tiếng lòng của cô, nhưng sau đó đã bị cái drama chấn động mà Sở Bạch tiết lộ làm cho khiếp vía hoàn toàn.
Mọi người xôn xao dùng ánh mắt đầy nghi ngờ, bàng hoàng và cạn lời để nhìn về phía Tiểu Lưu - kẻ đang giả vờ giả vịt tìm kiếm thiết bị ngay bên cạnh Sở Bạch.
Đạo diễn xem như là người bình tĩnh nhất, hóng chuyện thì cũng phải phốt cho chuẩn.
Mặc dù việc nghe thấy tiếng lòng của Sở Bạch vô cùng hoang đường, nhưng về tương lai của Tiểu Lưu... có lẽ Sở Bạch chỉ đang nói bừa mà thôi.
Nhưng rất nhanh sau đó, mọi người đã phát hiện ra Sở Bạch không hề bịa chuyện.
Dù sao thì sau khi nghe Sở Bạch gợi ý, mọi người vô tình hay cố ý bắt đầu đi tìm dọc theo hướng của Tiểu Lưu.
Chẳng mấy chốc, họ đã phát hiện ra thiết bị bị cậu ta giấu gần thùng rác bên ngoài phim trường.
Còn bản thân Tiểu Lưu, sau khi hứng chịu màn vạch trần trần trụi chẳng khác nào bị lột sạch quần áo của Sở Bạch, cũng đành cúi đầu nhận tội.
Chỉ là trước khi bị đuổi việc, cậu ta vẫn còn gào khóc oán than với đạo diễn: “Đạo diễn, tôi thực sự không phải là gay mà!”
Kết quả ngay ngày hôm sau, cậu ta đã đăng một bức ảnh uống rượu say khướt cùng một anh chàng đẹp trai ở quán bar.
Đạo diễn: “...”
Tuy nhiên, chuyện nghe được tiếng lòng của Sở Bạch, không một ai có cách nào tiết lộ cho cô biết.
Không phải là không muốn nói, mà là không thể mở miệng ra được...
Đối với những tin đồn mà Sở Bạch nhắc đến, bọn họ chỉ có thể lặng lẽ nghe rồi tự tiêu hóa.
Bất kể là định nói cho Sở Bạch biết hay tự thảo luận với nhau, cứ hễ nói ra là sẽ tự động bị tắt tiếng.
Ngay cả khi thể hiện dưới dạng văn bản... thì nó cũng sẽ biến thành những ký tự lỗi.
Giống như bàn tay của Thượng đế, tất cả mọi người đều như những con rối bị Thượng đế điều khiển, mà vị Thượng đế đó... chính là Sở Bạch.
Trong suốt ba ngày, mọi người đã từ ngạc nhiên, không thích ứng, chuyển sang tò mò và vểnh tai lên nghe ngóng.
Còn về phần tổ đạo diễn với năng lực làm việc cực cao, bọn họ đã nhanh chóng phát hiện ra công dụng tuyệt vời của vị “Thượng đế sống” này...
Nếu Sở Bạch đã có thể dự đoán được tương lai, còn bọn họ lại có thể nghe thấy tiếng lòng của cô, vậy thì cứ giữ cô ở bên cạnh, chẳng phải là có thể hoàn toàn tránh dữ đón lành hay sao?
Thế là, Sở Bạch cứ thế bỗng nhiên từ một nữ diễn viên tuyến mười tám chẳng ai thèm ngó ngàng, biến thành “tổ tông”.
Đạo diễn nóng đến mức mồ hôi đầm đìa, cô lại có thể ngồi quạt điều hòa ăn dưa hấu. Cô bằng mặt không bằng lòng, lén lút chửi thầm đạo diễn, vậy mà đạo diễn vẫn phải tươi cười hớn hở tiếp đón.
Đạo diễn: “...” Chửi thì chửi đi, phú quý ngập trời này đều là do tôi tự nguyện cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)