Tuy nhiên sau ba ngày làm quen, mọi người nhanh chóng phát hiện ra không phải ai cũng có thể nghe thấy tiếng lòng của Sở Bạch.
Nó có một phạm vi nhất định.
Đầu tiên là phạm vi khoảng cách.
Âm lượng tiếng lòng của Sở Bạch có lẽ chỉ nhỏ hơn một chút xíu so với giọng nói bình thường, vì vậy nếu vượt quá phạm vi mười mét quanh Sở Bạch thì sẽ không nghe thấy gì nữa.
Vậy nên để hóng chuyện, hôm nay tổ đạo diễn mới cố ý lôi Sở Bạch - người đáng lẽ không có cảnh quay nào - từ khách sạn tới đây, hầu hạ ăn ngon uống say, giữ ở ngay bên cạnh để hóng phốt ở cự ly gần.
“Tổ tông” chê nắng, chiếc ô che nắng to nhất liền được chuẩn bị sẵn.
“Tổ tông” buồn miệng chán nản, dưa hấu mát lạnh vừa ướp đá xong lập tức được bưng tới.
“Tổ tông” chê nóng...
Đạo diễn vội vàng gọi tổ hậu cần ở cách đó không xa: “Mau khiêng mấy cái quạt trong nhà kho ra đây! Ồ đúng rồi, ra quán nước bên cạnh mua thêm ít đá, rồi mang thêm đồ uống lạnh tới đây!”
Sau đó, ông tươi cười nhìn Sở Bạch: “Cô cứ ăn tiếp đi, rất nhanh sẽ mát mẻ thôi, sẽ không làm phiền đến việc... học tập và suy ngẫm của cô đâu.”
Cho nên cô mau nói đi! Tên Vương Dục Tề rốt cuộc khi nào thì rớt đài, liệu có ảnh hưởng đến bộ phim này không?!
Sở Bạch nghi hoặc nhìn đạo diễn, tuy rằng ngoài miệng vẫn cung kính nhún nhường như mọi khi: “Cảm ơn đạo diễn, đạo diễn vất vả rồi ạ.”
[Chuyện gì thế này? Sao tự dưng ông ấy lại ân cần với mình thế, không lẽ muốn “quy tắc ngầm” mình sao?]
Rồi cô lén lút nhích ghế sang bên cạnh phó đạo diễn một chút: [Dù sao thì ngồi cạnh phó đạo diễn tương lai sẽ biến thành gay vẫn an toàn hơn.]
Hai vị đạo diễn: “...”
Đúng lúc này, Vương Dục Tề và nữ chính Tiêu Vũ cũng đi tới.
Vương Dục Tề rất tự tin vào diễn xuất của mình, vẫn còn đang phàn nàn với đạo diễn: “Đạo diễn, tôi cảm thấy cách tôi xử lý động tác ban nãy không có vấn đề gì cả.”
“Nam chính đang theo đuổi nữ chính, nếu không thể hiện sự đẹp trai của anh ta ra, sao nữ chính có thể để mắt đến anh ta được chứ?”
[Cái tên Hoa Thịnh của nam chính đặt đúng là vừa khéo, dầu đậu phộng (Hoa Thịnh đọc gần giống dầu đậu phộng). Hay là nữ chính đổi tên thành cá rồng vàng (Kim Long Ngư) luôn đi, ghép lại thành “Dầu đậu phộng Kim Long Ngư”, quá hoàn hảo.]
Sở Bạch không biết tại sao Vương Dục Tề lại dùng ánh mắt hung tợn đó nhìn mình.
Tiêu Vũ ở bên cạnh vội vàng dịu dàng nắm lấy tay hắn, vẻ mặt tràn ngập tình yêu thương: “Dục Tề à, em thấy anh chỉ là quá căng thẳng thôi, anh hoàn toàn có thể thả lỏng một chút. Biểu hiện bình thường của anh đã đủ đẹp trai rồi, làm sao có cô gái nào lại không yêu chứ...”
[Ý chị là anh ta cứ lôi cái bộ dạng lả lơi lẳng lơ trên giường tối qua ra là được rồi chứ gì.]
Vương Dục Tề: “...”
[Chậc, không hiểu nổi tại sao các chị gái xinh đẹp lại cứ thích mấy gã đàn ông sến súa dầu mỡ này nhỉ? Anh ta nhìn thì hào nhoáng thế thôi, đợi đến lúc rớt đài vào năm sau sẽ có hơn chục cô bạn gái đứng ra tung bằng chứng bóc phốt. Từng bài văn đọc cười muốn tắt thở, để mình xem bọn họ nói gì nào...]
[Hotgirl mạng Kimi bảo anh ta sấm to mưa nhỏ... Ha ha ha ha]
[Cô bạn gái ngoài ngành nói cô ấy đã phải chịu đựng suốt bảy tám năm, y như việc cầm một cái ngoáy tai bé tí thọc vào trong lỗ tai... Ha ha ha, bà chị này mặn mòi tài năng thật đấy!]
[Lần nào trước khi bắt đầu cũng phải lén lút uống thuốc... Ể, xem ra tối hôm qua trước khi tới phòng Tiêu Vũ, việc anh ta uống thuốc cũng không phải là lần đầu tiên nhỉ?]
Tiêu Vũ: ???
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)