Mùa hè nóng bức, thời tiết oi ả.
Sở Bạch ôm nửa quả dưa hấu ngồi sau lưng đạo diễn, vừa đào dưa vừa thầm chửi:
[Dưa hấu có ngon thế nào cũng không ngon bằng”Dưa thật”, đêm qua nam chính Vương Dục Tề đã ở trong phòng nữ diễn viên chính Tiêu Vũ ngây người ba tiếng, một tháng nữa kịch bản “Đêm sáng” này sẽ chiếm hết toàn bộ hot search!]
[Chậc, còn đỉnh lưu cơ đấy, cái biểu cảm này đúng là dầu mỡ, tối qua khi quyến rũ Tiêu Vũ thì đâu có như vậy?]
[Đạo diễn còn bắt mình ngồi đây học tập, học cái kiểu nhướng mày vào máy quay sao?]
Đám người trong tổ đạo diễn ngồi cạnh màn hình giám sát đều cứng đờ sống lưng, còn Vương Dục Tề vừa hoàn thành một động tác mà bản thân tự cho là rất đẹp trai nhưng thực ra lại cực kỳ ra vẻ và dầu mỡ, đạo diễn cầm lấy loa phóng thanh: “Cắt! Dục Tề cậu... Làm lại động tác này một lần nữa, tự nhiên một chút, đừng chú ý đến ống kính, nếu không sẽ hơi... dầu mỡ.”
Nói xong còn dùng dư quang liếc Sở Bạch một cái.
Sở Bạch cười ha hả múc dưa hấu:
[Đạo diễn cuối cùng cũng thấy dầu mỡ rồi, nếu không phải biết đạo diễn sắp ba năm ôm hai con, mình còn tưởng rằng ông ấy cong với có một chân với Vương Dục Tề nữa đấy, độ bao dung cao thật.]
Đạo diễn: ...
Ba ngày trước, Sở Bạch vừa có được một Hệ thống Thượng đế.
Cái gọi là Hệ thống Thượng đế, tức là cô có thể quan sát tất cả mọi người từ góc nhìn của Thượng đế, biết được mọi chuyện, biết rõ quá khứ và tương lai của từng người.
Nhưng phạm vi này chỉ giới hạn ở những người làm việc trong giới giải trí, từ Ảnh đế Tam Kim, Đạo diễn Ngũ thưởng trở lên, đến diễn viên quần chúng, diễn viên đóng thế, nhân viên hậu trường, quay phim, Sở Bạch muốn xem ai thì xem người đó.
Cô có thể nhìn thấy cảnh tượng lão tiền bối đức cao vọng trọng nào đó tè dầm hồi nhỏ, cũng có thể nhìn thấy tương lai của một diễn viên quần chúng ẩn nhẫn cả nửa đời cuối cùng cũng bước lên màn ảnh rộng.
Điều này khiến Sở Bạch hưng phấn xỉu.
Bản thân cô vốn là một cây củi mục chỉ dựa vào nhan sắc để bước vào làng giải trí, không có hậu thuẫn, diễn xuất cũng tầm thường, vì vậy nhiều nhất cũng chỉ đóng những vai phụ không có nhiều đất diễn trong đoàn phim.
Không có nhiều cảnh quay, phần lớn thời gian đều nằm im ăn dưa.
Trước đây cô thường lén lút quan sát những hành vi mập mờ giữa A và B nào đó ở đoàn phim, sau đó kết hợp với những tin đồn của nhóm hóng hớt để đoán già đoán non về mối quan hệ mờ ám giữa họ, cũng xem như là một thú vui nhỏ trong cuộc sống quay phim nhàm chán.
Nhưng kể từ khi có được Hệ thống Thượng đế này, cô không chỉ có thể ăn những quả dưa đã xảy ra, mà còn có thể ăn được cả những quả dưa trong tương lai, trời mới biết cô hạnh phúc đến nhường nào!
Khi biết được rằng vị phó đạo diễn lôi thôi nhưng thẳng thắn sẽ gặp được định mệnh của đời mình, sau đó vì tình yêu mà cong cong rồi biến thành một tiểu tiên nam tinh tế, có thể không phấn khích sao?!
Khi biết được rằng Lý của tổ quay phim, người luôn tiết kiệm, thà ăn bánh mì nguội cũng phải mua Prada cho người tình nhỏ, có thể không cảm thán sao?!
Khi biết được cô trợ lý nhỏ dịu dàng của nữ chính thực ra lại lén bán ảnh đời thường của cô ấy cho fan cuồng, rồi dùng tiền kiếm được để mua quà tặng cho đối thủ của cô ấy, bạn có thể không cảm khái rằng tình yêu thật là vô địch sao?!
Sở Bạch ngồi dưới mái che nắng của đạo diễn, hưởng gió mát từ quạt điều hòa của đạo diễn, còn ăn dưa hấu mát lạnh, hoàn toàn không nhận ra rằng việc mình bị gọi đến để học hỏi có phải là đãi ngộ quá cao hay không, chỉ lo ăn dưa:
[Vương Dục Tề trước đây cũng đâu dầu mỡ mà sao giờ lại thành ra thế này? Để mình xem nào...]
[Úi chà, ra mắt được 5 năm mà trung bình mỗi năm có đến 5 cô bạn gái! Toàn là hot girl mạng hoặc fan nữ, đứa nào cũng nâng anh ta lên tận trời nên anh ta mới kiêu ngạo như vậy.]
[Ể? Không phải anh ta vẫn luôn xây dựng hình tượng độc thân sao? Fan còn nói anh ta không biết chăm sóc bản thân nên muốn mai mối cho anh ta nữa cơ? Gạt người thế này không được nha? Đấy coi kìa, biết ngay, sang năm sẽ phải lật xe...]
[Sao cái quạt điều hòa này lại thổi ra gió nóng thế nhỉ, nóng quá không còn tâm trạng ăn dưa nữa rồi...]
Không thể nào không thể nào? Bộ phim này sang năm mới phát sóng sẽ không bị ảnh hưởng chứ?! Nói tiếp đi trời, sau này Vương Dục Tề thế nào?
Sau đó giả vờ như vô tình nhưng thực ra là cố ý quay đầu lại, cười tủm tỉm nhìn Sở Bạch: “Nóng không Sở Bạch? Cái quạt điều hòa này hình như không có tác dụng lắm nhỉ, tôi bảo người chuyển thêm mấy cái quạt điện đến đây.”
“Không nóng ạ đạo diễn.” Sở Bạch ngoan ngoãn mỉm cười: “Chịu đựng cái nóng của mùa hè là điều mà diễn viên chúng tôi nên làm.”
Đạo diễn tỏ vẻ hơi hèn mọn: “... Kêu cô đến đây chủ yếu là để hiểu thêm về tiến độ quay phim, như vậy những cảnh quay sau mới diễn ra thuận lợi hơn.”
Sở Bạch: “Tôi hiểu mà, đạo diễn dụng tâm lương khổ, chăm lo cho từng diễn viên chúng tôi, tôi nhất định sẽ cố gắng học hỏi!”
[Học tập cái quần ý, học Vương Dục Tề một cảnh quay phải quay lại đến hai mươi lần à?]
Đạo diễn:... Giận mà không dám nói gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)