Khuôn mặt vốn đã làm tổn thương cô vô số lần lộ ra nụ cười quá mức hiền hòa rất chói mắt, Thẩm Tố lui về phía sau hai bước, theo bản năng lấy kẹo từ trong túi ra nhét vào trong miệng, kẹo mềm mại tan ra ở đầu lưỡi, từng tia từng tia vị ngọt tiến vào cổ họng, cô mới cảm thấy thoải mái một chút.
Không biết có phải là ảo giác hay không, vừa rồi trong nháy mắt cô cảm nhận được ấm áp, hình như ngửi được một chút mùi máu tươi, ngửi lại thì không có.
Bài xích của cô không làm cho Thẩm Mục Lương dâng lên nửa điểm bất mãn, Thẩm Mục Lương đối cô vẫn thân thiện như cũ: "Con gái ngoan, sao con không nói lời nào?"
Ông ta thật sự là nhiệt tình, nói chuyện coi như xong, còn muốn đưa tay ôm lấy Thẩm Tố.
Thẩm Tố vội vàng khụy gối, để thân thể thấp xuống một nửa, tránh khỏi vòng tay của người cha hiền từ này.
Cô cố tình lảng tránh người cha muốn hòa hoãn quan hệ với cô, theo bản năng đi hai bước về phía đám người còn chưa tản ra, chưa đi được hai bước, cánh tay phải đã bị người ta đẩy một cái.
Ác ý đột nhiên buông xuống không khiến Thẩm Tố cảm thấy kỳ quái, lúc cô tới thì đã thấy được rất nhiều ánh mắt hâm mộ ghen tị, bọn họ đối với cô vẫn không tốt lắm, giả bộ hiền lành nhiệt tình chắc hẳn cũng rất vất vả.
Thẩm Tố hơi chật vật lắc lư sang bên trái vài bước, trước eo đụng lên đầu xe, có vật chống đỡ, cô theo bản năng ấn hai tay lên, dùng sức ổn định thân thể, lúc này mới sợ hãi ngẩng đầu.
Làn da óng ánh trắng như tuyết còn lộ ra sáng bóng, mỏng manh bọc lấy gân mạch máu thịt, bóng loáng nhẵn nhụi lại hết sức yếu ớt, tựa như mảnh sứ ngọc mà cô trân quý kia, thoáng dùng chút sức cũng có thể nát ở đầu ngón tay, làm cho ánh mắt người ta nhìn cô ấy cũng không dám quá mức mạo phạm, sợ ánh mắt quá mức sắc bén cũng có thể đâm hỏng cô ấy, nhưng dung mạo của cô ấy lại giống như dạ đàm nở rộ, như là phủ lấy một tầng nguyệt sa, đẹp đến không chân thật, một khắc sau có thể điêu linh tiêu tán, nhịn không được nhìn thoáng qua rồi lại liếc mắt một cái.
Thẩm Tố nhìn đến có chút xuất thần, cánh tay bỗng nhiên bị một bàn tay nắm lấy: "Đến đây, con gái ngoan, ba giới thiệu cho con mẹ của con."
Mẹ?
Thẩm Tố vẫn theo bản năng nghĩ tới Phù Tĩnh.
Thẩm Mục Lương nắm lấy cánh tay cô, kéo cô đến bên cạnh xe, kéo cửa ghế lái phụ ra, ý bảo người phụ nữ trong xe đi xuống.
Ông ta nhìn có chút kiêu ngạo, dùng hết sức lực, cũng bóp đau cánh tay Thẩm Tố: "Con gái ngoan, đây là vợ mới của ba, cũng chính là mẹ nhỏ của con."
Vợ mới?
Thì ra cô ấy chính là tiên giáng trần trong miệng Cát Huỳnh, thật đúng là xinh đẹp, chỉ tiếc con mắt không tốt lắm.
Nghĩ đến thân phận của người phụ nữ, Thẩm Tố cũng không thể lại nhìn chằm chằm người ta, lúc ở trong lòng cô tiếc hận người phụ nữ bị tật ở mắt, người phụ nữ cũng rốt cục đi xuống từ trên xe.
Người phụ nữ mặc váy dài màu xanh lá cây, đi giày cao gót tinh tế, có thể là bởi vì đường không bằng phẳng, cô ấy vịn cửa xe đi xuống.
Trong nháy mắt có gió mát cuốn động, thổi lên từng trận gió thơm.
Thẩm Tố vốn là không nhìn cô ấy, nhưng hơi thở bị cỗ mùi lạ bất thình lình kia bao phủ lấy, ánh mắt đúng là lại không tự chủ được trở lại trên người người phụ nữ, lúc này mới phát hiện người phụ nữ đang run đến lợi hại.
Cô ấy dựa vào xe đứng thẳng, làn váy bị gió lay động, người cũng lắc lư theo, giống như đứng không vững.
Không lẽ cô ấy bị bệnh?
Đáy mắt trong suốt của Thẩm Tố in dáng người yểu điệu của cô ấy, đầu óc miên man suy nghĩ, cô ấy đã vươn một tay về phía cô: "Xin chào, tôi là Vệ Nam Y.”
Vệ Nam Y…
Cô không biết người phụ nữ trước mắt, càng chưa từng nghe qua cái tên này, nhưng ba chữ này giống như nổ tung bên tai, không ngừng vang vọng, thật lâu không ngừng.
Giọng nói của Vệ Nam Y cũng mềm mại như chính cô ấy, giọng điệu run rẩy nghe như đang khóc, nhưng trong mắt cô ấy không có nước mắt.
Vị ngọt trong miệng đã sớm tan biến.
Thẩm Tố không thể khống chế sờ viên kẹo tiếp theo, dư quang liếc đôi tay vươn tới trước mắt kia.
Vệ Nam Y hình như không có chỗ nào khó coi, bàn tay thon dài tinh tế trước mắt này, móng tay được bảo dưỡng cẩn thận hiện ra một chút màu hồng nhạt, mu bàn tay da thịt nhẵn nhụi mềm mại, ngón tay nhẹ nhàng rơi xuống đều giống như có thể để lại vết đỏ, nhất là khi thân thể chậm rãi run rẩy, thật sự mảnh mai.
Thẩm Tố vốn không dám nắm hai tay kia, chờ cổ tay run rẩy của Vệ Nam Y buông xuống, nhìn không còn sức chống đỡ thân thể, cô lại không tự chủ được mà nắm lấy, thuận tiện đẩy thân thể lung lay sắp đổ của cô ấy một phen, để cho cô ấy dựa vào cửa xe đứng vững.
“Xin chào." Thẩm Tố thuận miệng đáp lời, nói xong mới phát hiện thiếu xưng hô.
Cô khẽ bĩu môi, gọi một tiếng: "Mẹ nhỏ.”
Thẩm Tố đến cửa thôn lâu như vậy, một tiếng cha còn chưa gọi, ngược lại nhận mẹ nhỏ trước.
Người khác còn chưa mở miệng nói gì, chính cô đã cảm thấy thái quá rồi.
Vệ Nam Y nhìn cũng không vui cho lắm.
Ánh mắt Thẩm Tố dừng lại trên mặt Vệ Nam Y, cô gần như nhìn thấy đôi môi đỏ của Vệ Nam Y dần trở nên trắng bệch.
Cô ấy giống như không thích xưng hô này lắm, Thẩm Mục Lương lại vui vẻ vỗ vỗ cánh tay Thẩm Tố: "Con gái ngoan, con cũng gọi ta đi.”
Thẩm Mục Lương nhiệt tình đến quỷ dị.
Bỗng nhiên Thẩm Tố nghĩ đến một chuyện, Thẩm Mục Lương cũng không phải không biết nhà ở hướng nào, vì sao không trực tiếp đến nhà, mà lại muốn ở cửa thôn làm dụ dỗ đám con nít, chẳng lẽ ông ta không biết nhà ở nơi nào?
Ông ta không phải Thẩm Mục Lương!
Suy đoán lớn mật khiến trái tim Thẩm Tố đập điên cuồng.
Cô buông Vệ Nam Y ra, có chút xúc động mở cửa xe, leo lên xe: "Ba, chúng ta về thôi.”
Thẩm Tố muốn thử xem Thẩm Mục Lương có biết vị trí hay không, nếu Thẩm Mục Lương là hàng giả nhất định sẽ chột dạ, không nghĩ tới Thẩm Mục Lương miệng đầy đáp ứng.
Ông ta đưa tay về phía Vệ Nam Y, còn chưa đụng tới Vệ Nam Y thì đã chậm rãi thu lại, không quá không biết xấu hổ nói: "Nam Y, em cũng lên xe đi.”
Nhìn cũng không quen lắm.
Thẩm Tố âm thầm đánh giá quan hệ của hai người, không nghĩ tới Vệ Nam Y nhẹ nhàng gật đầu, không ngồi lên ghế lái phụ nữa, mà cũng ngồi vào ghế sau giống như Thẩm Tố. Lúc lên xe, giày cao gót nhỏ trên chân cô ấy còn bởi vì giẫm phải hòn đá mà lảo đảo, gần như nửa ngã vào trong lòng Thẩm Tố, Thẩm Tố và Thẩm Mục Lương đều bị dọa sợ.
Lúc hai người đều không kịp phản ứng, cô ấy ủi ủi ở trong lòng Thẩm Tố, miễn cưỡng ngồi thẳng người, giọng nói dịu dàng cẩn trọng hỏi: "Thật ngại quá, có đập đau em không?"
Đau thì không đau, nhưng lại thơm vô cùng.
Thẩm Tố chưa bao giờ ngửi thấy mùi nào thơm như vậy, nồng đậm đến mức ở bên người cô sẽ rất khó xem nhẹ, cũng không gay mũi, chính là cổ nhân.
Mùi hương rất ngọt, so với kẹo của cô còn ngọt hơn một chút.
Thẩm Tố thất thần, lúc lấy lại tinh thần, có quá nhiều ánh mắt nhìn cô, cô mất tự nhiên khoát tay: "Không sao.”
Cửa xe bị đóng lại, ngăn cách ánh mắt chăm chú của người cùng thôn.
Thẩm Mục Lương lái xe rời khỏi cửa thôn, đi vào trong thôn.
Đường ở cửa thôn không dễ đi cho lắm, vào thôn thì càng tệ hơn một chút.
Xe lắc lư, người cũng lắc lư.
Thẩm Tố khá hơn một chút, Vệ Nam Y thì không tốt lắm.
Cô ấy vừa mới ngã một cái, hiện tại lắc lư theo xe, sắc mặt càng trắng hơn, không cần vê động cũng giống như có thể bị lắc vỡ.
Trong lúc Thẩm Tố tính toán khi nào Vệ Nam Y sẽ vỡ vụn, Vệ Nam Y che ngực nhìn về phía cô: "Tôi hơi say xe, có thể dựa vào em không?"
Vệ Nam Y hẳn là người dịu dàng cứng cỏi, rõ ràng thảm bại suy yếu đến khó có thể mở miệng, vẫn muốn tới hỏi cô.
Nếu như không phải nhịn không được, hẳn là cũng sẽ không mở miệng nói câu này.
Kỳ thật Vệ Nam Y không cần hỏi cô, cô ấy cứ trực tiếp dựa vào, Thẩm Tố cũng sẽ không cứng rắn đẩy một người bị bệnh ra.
Cô tự nhận có chút lạnh nhạt, nhưng không tính là lạnh lùng.
Có điều cô ấy đã hỏi như vậy, khẳng định là tốt hơn.
Trên con đường trưởng thành của Thẩm Tố, cô rất ít được tôn trọng, người phụ nữ gần như sắp vỡ trước mắt này vẫn có thể giữ được sự tỉnh táo, tôn trọng ý nguyện của cô, khiến Thẩm Vốn có chút hoảng hốt.
Thẩm Tố chủ động dựa sát vào Vệ Nam Y, khoác tay cô ấy, kéo cô ấy, tựa vào vai mình.
Cô ấy thơm quá.
Từ lúc Vệ Nam Y dựa vào Thẩm Tố liền không dám nhúc nhích, thẳng đến khi các cô sắp về đến nhà, Thẩm Tố còn có chút hoảng hốt, mơ hồ cảm thấy không thích hợp lắm.
Hả? Sao thân thể Vệ Nam Y không rung lắc nữa?
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
