Thẩm Mục Lương biết vị trí cửa nhà, điều này hình như cũng không có gì lạ.
Nếu như ông ta thật sự bụng dạ khó lường, trước khi đến nhất định là sẽ dò hỏi cô, nhưng việc ông ta dừng lại ở cửa thôn thì có chút khó hiểu.
Sau khi dừng xe, Thẩm Mục Lương mở cửa xe cho Thẩm Tố: "Con gái ngoan, xuống xe.”
Ngữ điệu dịu dàng, ánh mắt từ ái.
Lúc Thẩm Mục Lương khom lưng nhìn trong xe, Thẩm Tố nếm được quả ngọt tình thương của cha.
Đó là ước mơ của cô.
Đáng tiếc, ông ta không phải Thẩm Mục Lương.
Kết quả thăm dò không giống với dự đoán, nhưng Thẩm Tố càng ngày càng xác định đáp án mình đoán ra là đúng, không phải cô thông minh tự tin đến mức nào, mà là Thẩm Mục Lương trước mắt không có một chút trùng lặp nào trong trí nhớ.
Thẩm Mục Lương đương nhiên có thể thay đổi tốt, nhưng thói hư tật xấu trong xương là rất khó thay đổi, lại càng không đột nhiên thay đổi như vậy, cho dù ông ta muốn làm người cha tốt của cô cũng sẽ không lập tức biến thành bộ dáng hiền lành dịu dàng như vậy, hàng giả này làm bài tập cũng không giỏi cho lắm.
Thẩm Tố có xúc động muốn xé da mặt của Thẩm Mục Lương, cô vô cùng tò mò vì sao người này lại giống Thẩm Mục Lương như đúc.
Rốt cuộc bọn họ muốn làm gì, Thẩm Tố ngược lại không tò mò như vậy.
Cô vốn chỉ có hai bàn tay trắng, đương nhiên cũng sẽ không sợ mưu đồ của bọn họ, thứ quý giá nhất của Thẩm Tố cũng chỉ có cái mạng này, nếu cứ nhất định tính toán, dáng dấp của cô cũng coi như không tệ, nhưng đồ sắc... vẫn là Vệ Nam Y càng có khả năng hơn, nếu muốn đồ mạng... ừm, cô thật đúng là không muốn chết.
Cô nên gọi cảnh sát, nhưng cô sẽ kiện họ vì điều gì? Mạo nhận thân phận người khác sao? Chỉ sợ bọn họ đã động tay động chân ở trên tư liệu.
Thẩm Tố chậm chạp không xuống xe, ngay cả nói cũng không trả lời một tiếng, Thẩm Mục Lương vẫn đứng ở bên cạnh, tốt tính chờ cô, Vệ Nam Y lại càng không cần phải nói, cô ấy giống như còn chưa thoát khỏi di chứng say xe, hai tay ôm cánh tay Thẩm Tố, dựa vào vai cô, bất động cũng không nói lời nào.
Bầu không khí hài hòa an bình lại có chút ấm áp.
Thẩm Tố lấy lại tinh thần mới chậm rãi nhìn Thẩm Mục Lương một cái, khóe môi Thẩm Mục Lương vẫn mỉm cười, tận khả năng phát huy tinh thần cha hiền: "Con gái ngoan, xuống xe.”
Tựa vào đầu vai cũng không an phận, nhẹ nhàng cọ cọ vai Thẩm Tố, giống như là một con vật nhỏ lông xù gì đó, sợi tóc quấn qua gáy, để lại cảm giác ngứa ngáy nhàn nhạt, cọ đến lòng Thẩm Tố cũng mềm nhũn vài phần.
Từ nhỏ Thẩm Tố đã là người đứng xem tình thân, cô không biết tình yêu của cha mẹ bình thường phủ xuống trên người mình sẽ như thế nào, nhưng hiện tại cảm giác của cô không quá tệ.
Cha thì nho nhã ôn hòa, mẹ thì tú mỹ ngoan ngoãn.
Dùng từ ngoan ngoãn để hình dung mẹ có vẻ không đúng lắm, nhưng Thẩm Tố có chút choáng váng: "Cảm ơn ba.”
Ma xui quỷ khiến cô lại nhận lấy hai vị cha mẹ này, theo cửa xe mở rộng muốn xuống xe, cánh tay lại bị tay Vệ Nam Y siết chặt hơn, Vệ Nam Y mở cửa xe bên kia, kéo Thẩm Tố xuống xe từ bên kia, phụ ý tốt của Thẩm Mục Lương.
Thẩm Mục Lương hẳn là không hài lòng lắm, ông ta đóng cửa xe lại.
Chuyện này không liên quan đến cô.
Cô muốn nằm mơ, chỉ là Vệ Nam Y không muốn cô làm.
Đoàn đội của bọn họ không khỏi quá không chuyên nghiệp, vợ chồng giả vừa mới trình diễn đã khiến cô nhìn ra điểm không hòa thuận.
Tình yêu của Thẩm Tố đối với cha mẹ cũng không có yêu cầu quá xa vời gì, bằng không từ lúc Thẩm Mục Lương vẻ mặt ôn hòa đối với cô trong nháy mắt đã cảm động đến nước mắt giàn giụa, mà không phải ở chỗ này phân tích Thẩm Mục Lương thật hay giả, đôi vợ chồng Thẩm Mục Lương và Vệ Nam Y thật hay giả.
Quên đi, cái này cũng không cần phân tích.
Liếc mắt một cái rõ ràng giả dối.
Nhìn ra Thẩm Mục Lương đối với Vệ Nam Y có chút tình cảm, Vệ Nam Y ngay cả lời cũng không đáp, tay kéo cánh tay cô ngược lại hơi dùng sức.
Thẩm Tố thử giãy dụa, thật sự không giãy ra được.
Mình có bao nhiêu sức lực, cô vẫn rất rõ ràng, làm sao có thể có ma bệnh mà sức lực so với cô còn lớn hơn đây?
Lại nhìn thân thể Vệ Nam Y hiện tại cũng không run rẩy, bước đi cũng không lắc lư, Thẩm Tố làm sao còn có thể không rõ cô ấy căn bản không có bệnh, vừa rồi đang diễn.
Diễn xuất này cũng có khoa dạy sao?
Diễn vai vợ chồng tình thâm không được, giả bệnh thật đúng là không tệ, Thẩm Tố vừa rồi đã bị lừa, nếu Vệ Nam Y tiếp tục diễn, Thẩm Tố phỏng chừng chính cô còn có thể tiếp tục tin tưởng Vệ Nam Y có bệnh.
Diễn một nửa lại bỏ diễn cũng là hiếm thấy.
Thẩm Tố có chút không vui khi bị lừa: "Mẹ nhỏ, mẹ còn choáng không?
Vệ Nam Y kéo cô đến đuôi xe thì dừng lại, cô còn chưa nói chuyện, trong lòng Thẩm Tố đã có đáp án. Cô cười cười với Vệ Nam Y, chậm rãi đẩy từng ngón tay Vệ Nam Y ra khỏi cánh tay cô ấy, để cả cánh tay thoát khỏi lòng bàn tay Vệ Nam Y.
Cô xoa xoa cánh tay, thờ ơ nói: "Mẹ nhỏ, tôi vào trước đây.”
Thẩm Tố khách khí nói xong bèn đi vào trong nhà, không đi theo Vệ Nam Y nữa.
Cô vừa đi được hai bước, Vệ Nam Y liền gọi cô lại: "Em chờ một chút được không? Tôi còn mang quà cho em.”
Giọng nói mềm mại mảnh mai khiến Thẩm Tố ngừng lại, cô xoay người lại nhìn Vệ Nam Y. Vệ Nam Y vẫn đứng ở vị trí vừa rồi, không nhúc nhích, hốc mắt phiếm hồng nhìn Thẩm Tố, ngay cả khi Thẩm Mục Lương đưa tay kéo cô cũng bị cô tránh đi.
Vệ Nam Y da trắng, một chút dấu đỏ rơi trên da thịt cũng vô cùng bắt mắt, huống chi là đôi mắt đã hoàn toàn đỏ lên.
Nước mắt cô còn chưa lăn xuống, làn da đuôi mắt cũng đã đỏ lên.
Cả một mảnh đỏ, như là mai hồng nở rộ tỉ mỉ trong tuyết, làm cho người ta nhìn đến chua xót lại yêu thương.
Thẩm Tố nhìn mà thở dài, cô sờ sờ trong túi, lại lấy ra viên kẹo đút vào miệng, thỏa hiệp đi về bên cạnh Vệ Nam Y.
Thẩm Tố không hiểu bản thân mình lắm, rõ ràng Vệ Nam Y và Thẩm Mục Lương đều là kẻ lừa đảo, cô là một kẻ xui xẻo bị lừa, này nào có đạo lý kẻ xui xẻo đau lòng thay cho kẻ lừa đảo.
Cô quả thực là đầu óc mê muội.
Vệ Nam Y thấy cô đi trở về, đôi mắt phủ đầy sương mù trong nháy mắt sáng lên, hoa mai tan nát trong nháy mắt giương lên,khuôn mặt ôn nhu tinh xảo lại tươi đẹp: "Em đến đây.”
Cô lại kéo Thẩm Tố, lại gần hơn một chút.
Thẩm Tố thậm chí có thể tìm được thân ảnh của mình trong đôi mắt đen nhánh thâm thúy của cô ấy.
Vệ Nam Y thật đúng là có tư cách làm cho người ta mê muội.
Thẩm Tố ngay cả đi đường như thế nào cũng quên, lúc lấy lại tinh thần đã bị kéo đến đuôi xe.
Cuối cùng Vệ Nam Y cũng buông tay, cô ôm một con thỏ trắng đuôi ngắn từ trong cốp xe ra, như hiến vật quý đưa cho Thẩm Tố: "Cho em.”
Lông tơ trên người con thỏ vừa dài vừa dày, ánh mắt đen bóng hiện ra chút điểm hồng, cũng không làm người khác sợ hãi, ngược lại càng đáng yêu hơn một chút.
Thẩm Tố ngồi trên xe lâu như vậy, thế mà hoàn toàn không phát hiện phía sau cất giấu một con thỏ.
Vệ Nam Y không nhốt nó, cũng không trói buộc nó, một chút động tĩnh nó cũng không gây ra.
Con thỏ này rất thành thật.
Nhưng tại sao Vệ Nam Y lại tặng thỏ cho cô?
Thẩm Tố vừa mới vươn tay ôm thỏ vào lòng, chợt nghe Vệ Nam Y hỏi: "Thích không?”
Con thỏ trong lòng không tính là rất nhỏ, cách lông tơ có thể sờ đến thỏ có rất nhiều thịt.
Ừm...... thịt thỏ xào cay hẳn là rất ngon.
Cô hẳn là không thích thỏ nhiều lắm, đầu tiên nghĩ đến cũng là ăn thịt.
Thẩm Tố còn chưa học được tình cảm giữa người với người, chớ nói chi là cùng thú cưng, nhưng kỳ quái chính là đôi tay sờ thịt mềm kia không tự chủ rơi vào trên mặt thỏ, rõ ràng vừa rồi còn đang nghĩ muốn ăn, lúc sờ lên lại trở nên cẩn thận từng li từng tí, tựa hồ đang lo lắng cách lông nhung dày mềm, ngón tay còn có thể làm nó bị thương.
Há miệng cũng không tự chủ được nói: "Tôi rất thích.”
Trong lòng Thẩm Tố khẽ kêu một tiếng quái dị, cô cũng không biết mình thích thỏ.
Cô không ngẩng đầu lên, nhưng cô có thể cảm nhận được một ánh mắt quá mức nóng bỏng dừng lại trên người cô.
Thẩm Tố nhướng mày, mắt vội vàng nhìn Vệ Nam Y, lúc này mới nhớ ra mình không nói lời cảm ơn.
“Cảm ơn mẹ nhỏ.”
Thẩm Tố cảm thấy cô không quên chi tiết nào, nhưng Vệ Nam Y rõ ràng không vui vẻ như vậy: "Tôi và ba em còn chưa kết hôn, không nhận nổi tiếng mẹ này của em."
Nói chuyện cũng không mềm mại như vừa rồi, có chút đâm người.
Thẩm Tố nghĩ không ra Vệ Nam Y đột nhiên tức giận từ đâu tới, Thẩm Mục Lương đột nhiên chen vào giữa hai người, không quá đồng ý nói với Vệ Nam Y: "Nam Y, em đối xử tốt với con gái như vậy, vì để cho những thôn dân kia đối xử tốt với nó một chút, còn đưa tiền từng nhà, sao lại không nhận nổi tiếng mẹ này.”
Thì ra số tiền đó là của Vệ Nam Y.
Nghi hoặc đè ở trong lòng đã có lời giải thích, nguyên nhân bọn Thẩm Mục Lương biết đường trở về lại là muốn dùng tiền thay cô mua chuộc những người cùng thôn kia, hiện tại lại liên tưởng đến sắc mặt những người đó vừa rồi, Thẩm Tố chỉ cảm thấy ghê tởm.
Cô không quan tâm thái độ của người cùng thôn đối với cô, Vệ Nam Y lại quan tâm thay cô.
Nếu đây cũng là một loại thủ đoạn kéo gần quan hệ, Thẩm Tố chỉ có thể nói họ tìm lầm phương hướng, còn không bằng đem số tiền kia cho cô, so với người cùng thôn, Thẩm Tố càng thích tiền hơn.
Lúc Thẩm Tố thất thần, Vệ Nam Y cuối cùng cũng có thời gian rảnh để ý đến Thẩm Mục Lương.
Ngón tay mềm mại khoác lên cổ tay Thẩm Mục Lương, dùng sức nghiền xuống dưới, cả khuôn mặt Thẩm Mục Lương đều trở nên vặn vẹo khó coi, nho nhã lịch sự sụp đổ hoàn toàn, gã trở nên vội vàng bực bội.
Vệ Nam Y thờ ơ thu tay lại, màu đỏ trên mặt Thẩm Mục Lương đang nhanh chóng giảm xuống, gã hoảng hốt nắm lấy cánh tay Thẩm Tố, run giọng hỏi: "Con gái ngoan, buổi tối ba nên ở đâu?"
Suy nghĩ của Thẩm Tố bị Thẩm Mục Lương quấy rối.
Cô lấy lại tinh thần, nhíu mày nhìn Thẩm Mục Lương lại nắm lấy cánh tay cô.
Ngón tay cong cong của Thẩm Mục Lương gắt gao giữ chặt Thẩm Tố, dùng sức trước nay chưa từng có, ông ta nhìn có chút bối rối, bàn tay nắm tay cô nhẹ run rẩy.
Không đúng!
Phần run rẩy kia cũng không có thông qua lòng bàn tay Thẩm Mục Lương truyền cho Thẩm Tố, dường như không phải tay ông ta đang run, mà là... da đang run.
Ý tưởng đáng sợ một khi hiện lên trong đầu sẽ không giải tán được, Thẩm Tố đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, vội vàng dẫn Thẩm Mục Lương vào phòng, tìm cho gã một căn phòng, ngoài miệng còn dối trá đáp lại: "Ba, ba nghỉ ngơi cho tốt.”
Nếu vừa rồi bởi vì tham luyến ấm áp mà phối hợp diễn xuất, hiện tại chính là không thể không diễn.
Sức mạnh vượt quá nhận thức, cô không có can đảm để khiêu chiến.
Đóng cửa phòng thay Thẩm Mục Lương, Thẩm Tố vẫn cảm thấy hoảng hốt như cũ.
Sau lưng cô dán sát vách tường, tay lại không khống chế được sờ soạng vào trong túi, còn chưa đụng tới kẹo, trước tiên đụng phải một mảnh sứ ngọc bỏ bị vào, không giống với xúc cảm lành lạnh bình thường, giờ phút này mảnh sứ ngọc sờ vào lòng bàn tay cơ hồ có thể làm bỏng da.
Thẩm Tố vội vàng buông tay ra, ngay cả kẹo cũng không thể lấy ra.
Da run rẩy chỉ có thể nói rõ làn da của ông ta không có máu thịt, thứ như vậy còn là người sao?
Cô là người theo chủ nghĩa duy vật, nhưng da Thẩm Mục Lương thật sự run rẩy!
Thẩm Tố càng nghĩ càng sợ, chân không khống chế được bước ra ngoài, vừa mới chạy tới trong sân đã nghe thấy có người hỏi.
"Tôi nên ở đâu?"
Thẩm Tố nhìn theo âm thanh, chỉ thấy Vệ Nam Y đứng trước cây sơn chi.
Chỉ khi Vệ Nam Y kháng cự tiếng mẹ nhỏ kia, ngắn ngủi lộ ra chút tức giận, phần lớn thời gian đều dịu dàng, thẹn thùng quyến rũ, nói chuyện cũng nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, sợ quấy nhiễu nửa chiếc lá rơi.
Thẩm Tố đột nhiên không vội chạy, ma xui quỷ khiến đi tới, ánh mắt nhìn chằm chằm làn da Vệ Nam Y không buông, nơi đó không có dấu vết rung động, làn da mỹ nhân tự nhiên mà thành.
Cô ấy và Thẩm Mục Lương khác nhau.
Nói không chừng cô không phải đồng bọn của Thẩm Mục Lương, cô là người bị hại bị uy hiếp tới.
Cô lại giúp Vệ Nam Y biện chứng.
Cô không giấu cảm xúc quá tốt, Vệ Nam Y lại không phát hiện ra sự khác thường của cô, rất tự nhiên rút khăn giấy, chậm rãi phủ lên trán Thẩm Tố: "Sao lại ra nhiều mồ hôi như vậy?”
Nóng... Quả thật có thể cảm nhận được nhiệt độ khiến Thẩm Tố tìm được lý do giải thích, da Thẩm Mục Lương có thể không run, chỉ là cô nóng đến hoa mắt.
Suy nghĩ như vậy khiến Thẩm Tố thở phào nhẹ nhõm.
Kẻ ác và không biết, khẳng định là cái sau càng đáng sợ hơn.
Thẩm Tố nhận lấy khăn giấy, tự mình lau mồ hôi chảy ra, vẫn còn đang nhớ lại cảnh tượng vừa mới nhìn thấy, cô muốn tìm chi tiết để chứng minh suy nghĩ, kết thúc kinh hãi.
Nhưng càng nghĩ càng vội, mồ hôi Thẩm Tố chảy ra cũng nhiều hơn.
Vệ Nam Y đứng trước mặt cô, ánh mắt chân thành: "Em vẫn rất nóng sao? Hay là tôi ôm em một cái?”
Cánh tay Vệ Nam Y hơi mở ra, thật sự muốn ôm Thẩm Tố.
Thẩm Tố trong nháy mắt ngây ngốc, theo bản năng dựa sát về phía trước, lập tức sắp tiến vào trong lòng Vệ Nam Y, cô kịp phản ứng lại, nhanh chóng lui về phía sau một bước.
Cô chưa từng nghe nói quá nóng còn cần ôm, càng ôm càng nóng còn tạm chấp nhận được
Thiếu chút nữa bị Vệ Nam Y kéo lệch.
Sau khi Thẩm Tố lui ra, Vệ Nam Y như không có việc gì thu tay về, nếu bỏ qua dấu đỏ xuất hiện trong lòng bàn tay cô ấy, vừa rồi dường như không có chuyện gì xảy ra.
Vệ Nam Y xoa xoa lòng bàn tay trống rỗng, đưa thẻ ngân hàng cho Thẩm Tố: "Trong này có ba ngàn vạn, cho em.”
“……”
Giọng Vệ Nam Y không lớn, trọng lượng lại không nhẹ.
Thân thể Thẩm Tố cứng đờ, vẻ mặt hoảng loạn lui về phía sau hai bước, thẻ ngân hàng đưa tới trong tay cũng không dám nhận.
Đây...... Đây không phải là tiền mua mạng chứ?
Hình ảnh trong phim kinh dị lóe lên trong đầu, Thẩm Tố khẩn trương nuốt nước miếng, mồ hôi mịn màng theo thái dương lăn xuống, sau lưng mảnh khảnh đã sớm thấm ướt một mảnh.
Vệ Nam Y nhìn như người vật đều vô hại, nhưng họ quả thật mạo nhận thân phận bước vào nhà cô.
Vệ Nam Y không nói gì, ngón tay cô nhẹ nhàng gạt mở túi quần áo của cô, tấm thẻ Thẩm Tố không dám nhận kia bị cô nhét vào, cô cũng không đề cập tới chuyện tiền bạc, cô chỉ hỏi: "Em có thể đừng gọi tôi là mẹ nhỏ nữa được không?"
Ba ngàn vạn mua một cái tên? Quả nhiên vẫn là tiền mua mạng.
Thẩm Tố không hoài nghi số tiền trong thẻ của Vệ Nam Y làm giả, cô chỉ cảm thấy mạng của mình từ trước đến nay rất kém cỏi, chuyện tốt tiền phi nghĩa từ trên trời rơi xuống đầu cô, nhất định là điềm báo không tốt lắm.
Cô lại lùi lại: "Được, dì Vệ.”
Thẩm Tố còn muốn lùi xa hơn một chút, nhưng cô chỉ chớp mắt một cái, khoảng cách vừa mới kéo ra đã bị Vệ Nam Y đuổi kịp, khiến cô không khỏi trầm tư khoảng cách vừa mới kéo ra có phải quá gần hay không.
Ngón trỏ của Vệ Nam Y lần nữa móc vào góc túi của cô, không dùng sức lực gì, Thẩm Tố cũng rất khó cử động.
Thẩm Tố không rõ Vệ Nam Y muốn làm gì, Vệ Nam Y cũng không nói lời nào.
Cô dường như là khắc chế một loại cảm xúc nào đó đè nén dưới đáy lòng, ánh mắt nhìn chăm chú vào Thẩm Tố có thủy quang lưu động.
Thẩm Tố sợ cô ấy khóc, vừa định nói gì đó, Vệ Nam Y ngược lại mở miệng: "Em cứ gọi tôi là mẹ nhỏ đi, nghe như vậy..."
Lời nói ra khỏi miệng tạm dừng trong ngắn ngủi, lúc mở miệng lại càng giống như là lẩm bẩm: "Thân thiết hơn một chút.”
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
